Nó là một cuộc leo trèo tàn bạo; nóng, ẩm và khi bạn cảm thấy khó chịu, cảm giác đấy sẽ gấp đôi. Nhưng ở trên đỉnh một lon bia lạnh đang chờ đợi tôi. Chúng tôi đã làm được!

Romeo Durscher, người Thuỵ Sĩ, là giám đốc đào tạo của DJI, là một trong hai "phi công" chính trong chương trình GMA của ABC News tuần trước ở Sơn Đòong.

Anh vừa đăng tải một bản nhật kí về hành trình khảo sát cho chương trình từ 17 đến 21/4 vào hang Sơn Đòong của anh và nhóm sản xuất, gồm cô Maria Stefanopulos, cô Morgan và anh Josh Hayden. Sau chuyến đi khảo sát này, chương trình đã chính thức được quyết định sản xuất.

Infonet được anh Romeo Durscher cho phép đăng tải bản dịch của một người bạn nhỏ của anh ở Việt Nam, cháu Phạm Vũ Thiều Quang, 14 tuổi, và đăng một số tấm ảnh anh chụp trong chuyến đi này. Bản tiếng Anh có thể được xem tại blog của Romeo ở link dưới đây : http://www.visual-aerials.com/1/post/2015/05/abc-good-morning-america-the-survey-trip.html

Ngày thứ ba

Hôm nay bắt đầu sớm và tôi rất hứng thú về chuyện được đi sâu hơn vào Sơn Đoòng. Sau một bữa sáng tuyệt vời (bánh kếp với cam, chuối và đường nâu trên đĩa bạc khá là ngoạn mục so với một bữa ăn trong hang), chúng tôi khởi hành.

Thật đáng buồn là Maria và Josh đã có một đêm mệt mỏi và đều thiếu nước nên họ đã có lựa chọn đúng, ở lại trại để lấy lại năng lượng. Vì vây, chỉ tôi và Morgan, cùng với các hướng dẫn viên và các porters khởi hành lúc 9 giờ.


Đi từ trại 1 đến trại 2 bắt đầu khó khăn. Để qua con đường điên cuồng này, chúng tôi phải xuống một cái hang bé tí, vừa đủ to để cho 1 người vào. Tôi cảm thấy khó chịu khi bắt đầu nhưng tôi được chỉ dẫn bởi Deborah, chuyên gia hang động người Anh. Hang động đó thật là tuyệt vời. Lúc đó tôi đã ướt sũng trong mồ hôi rồi và hạt mồ hôi cứ rơi xuống mũi tôi. Tuyệt quá!

Đi lên thật khó. Nó ẩm và con đường rất dốc, đôi lúc cần dây để kéo bạn lên và phải bước chân rất lớn. Khi đến đỉnh tôi đã đánh bại được nó.

Trên đó chúng tôi phải nhanh chóng chuẩn bị cho cái Inspire vì phần còn lại của đội sắp lên và chúng tôi muốn có cảnh quay trên cao của họ. Có vẻ như không có chỗ trống nào trên đó và chúng tôi dùng một cái đệm để cất cánh, bao quanh là cây bé và người. Ôi giời ơi! Nhưng cảnh tượng thật tuyệt vời và bạn có thể thấy nhóm kia ở tít bên dưới với đèn của họ. Tôi chảy mồ hôi nhiều đến nỗi tôi cảm thấy xấu hổ. Một khi họ đã đến chỗ chúng tôi thì chúng tôi xuống địa điểm tiếp theo - một trong những địa điểm nổi tiếng nhất. Và chúng tôi ở đấy chờ đợi ánh nắng mặt trời đi vào hang. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã trải nghiệm nó. Không thể tin nổi - với sương mù trong hang thì các tia nắng mặt trời thật là đặc biệt.

Sau khi có được một vài cảnh quay tuyệt vời nhất, khí ấm ở trong chỗ này và khí lạnh trong bóng tối hại tôi - chiếc Inspire bị đâm vào đá và rơi xuống. Không hẳn là một mất mát lớn nhưng thẻ nhớ lại vỡ làm đôi… Tôi rất buồn.

Romeo Durscher và Thiều Quang trong tại Hang Én

Vì vậy, tôi bay một cái Inspire khác và nhanh chóng lại lấy được cảnh quay của tia nắng mặt trời. Cái Inspire này bay khá khác và tôi lại phải làm quen với nó lại từ đầu. Từ đó chúng tôi đi xuống hang động tiếp theo và chỗ đó là chỗ đẹp nhất. Chúng tôi vẫn có thể thấy tia nắng mặt trời nhưng đã ở xa nó. Sau bữa trưa tôi bay đến chỗ đấy và bắt được cảnh quay của một vài tia nắng mặt trời đẹp nhất.

Bên trong hang Sơn Đoòng bạn có thể thấy khí hậu riêng của nó thay đổi. Có mây và sương - khiến cho hang động này như nó đang sống.

Sau bữa trưa đã đến lúc để lên một ngọn đồi lớn. Nhưng trước đấy, Bambo (một hướng dẫn viên tài năng và một cậu bé nói tiếng Anh rất giỏi) đã giúp đỡ đưa cái Inspire của tôi đi lên một tảng đá. Rất là khó để lên đấy nên tôi rất mệt. Bay cái drone tại đó bù lại sự mệt mỏi vì chúng tôi, một lần nữa, bám theo nhóm người đi hướng lên.

Sau khi bay, chúng tôi đi và "ngọn đồi" này dẫn chúng tôi tới lỗ hổng thứ 2, nó như một ốc đảo rừng ngay giữa hang động. Một từ: Tuyệt. Từ trên đấy tôi bay cái drone ra khỏi hang và nó cần bay lên tới 300m để ra ngoài. Rừng thẳm là thứ duy nhất chúng tôi có thể thấy trên mặt đất. Cảnh tượng rất đẹp.

Chúng tôi để lại ba lô ở đó và đi bộ qua khu rừng này để đến được trại 2. Chúng tôi quay thêm một vài cảnh nữa ở đấy rồi quay lại để đi về trại 1. Lúc đó đã là 3 giờ chiều. Hành trình về không khác gì trừ việc thay vì đi xuống ngọn đồi đầu tiên thì con đường lại đi theo một hướng khác và qua một vài đoạn leo trèo với độ sâu lên tới 50 mét. Nó khá là đáng sợ nhưng lại rất là vui. Hơn nữa, tôi thật sự tin vào đội hướng dẫn viên - họ rất tốt và họ rất khoẻ. Tất nhiên là nó khó khăn, trơn trượt, ướt, tối và đáng sợ. Nhưng rất là tự hào khi chúng tôi tới trại 1.

Maria và Josh đã chờ chúng tôi ở đó và thật tuyệt khi thấy họ. Họ nhìn có vẻ tốt hơn và mong là ngày mai sẽ ổn. Bạn sẽ phải uống thật nhiều, uống, uống và uống. Nó nóng và ẩm - nhưng bên trong hang cảm thấy dễ chịu. Nhưng bạn vẫn chảy mồ hôi. Đúng, toa lét không như những gì chúng tôi quen - nhưng bạn phải bỏ qua chuyện đấy và uống, uống, uống và tè, tè, tè.

Ngày 4, Sơn Đoòng sang Hang Én

Tôi đã có buổi đêm mệt nhọc nhất và thức dậy không chỉ với một cơ thể đau đớn, mà tôi còn cảm thấy không ổn ở bụng, đầu tôi rất nóng và tôi cảm thấy như sắp ngất. Tôi sẽ không làm các bạn chán với các chi tiết này - nên hãy nói là một người không muốn cảm thấy thế này trong hang động, chuẩn bị phải đi, leo và đu dây lên, xuống và ra khỏi hang. Tôi chỉ ăn được một chút bữa sáng và cơ thể tôi bị tra tấn bởi hai quả cam tôi đã ăn. Đã đến lúc để lên đường ra ngoài và hãy tin tôi đi, mỗi bước đi là sự tra tấn. Tôi phải tập trung để giữ được thăng bằng, để giữ người tôi thẳng và đi được các bước chân này. Sức mạnh trên người tôi không còn nữa và tôi phải tin vào đôi chân của tôi để đi đúng đường. Khoảng một tiếng sau khởi hành tôi không đeo được ba lô nữa. Nó quá nặng cho cơ thể yếu ớt của tôi. Nhờ Luke (một trong những người tuyệt vời tại Oxalis), tôi không còn phải chịu gánh nặng của ba lô nữa và nó làm tôi cảm thấy tốt hơn.

Hành trình ra khỏi hang đối với tôi rất dài vì mỗi bước chân cần thêm một chút nỗ lực và tập trung. Mỗi khi được nghỉ tôi cố gắng nghỉ càng nhiều càng tốt. Khi mà nghỉ dài hơn thì tôi còn được ngủ một lúc nữa. Điều đó rất cần thiết. Đội của tôi thật là tuyệt vời và họ làm bất kì điều gì để giúp tôi.

Khi chúng tôi tới nơi cuối cùng để leo ra khỏi Sơn Đoòng tôi dồn hết năng lực vào đoạn này vì tôi biết đây sẽ là 30 phút khó nhất trong cuộc hành trình. Tôi mặc đồ bảo hiểm lên, kiểm tra mọi thứ đã an toàn, đeo dây sống vào và đã đến lúc tôi kéo mình lên, bám vào dây chặt nhất có thể, giữ chân tôi rộng nhất có thể và dựa vào đằng sau. Nó thật là khó và tay tôi cảm thấy yếu đuối. Tôi tới chỗ di chuyển đầu tiên, đeo dây an toàn vào và đi sang bên kia. Chỉ một chặng leo lớn nữa đằng trước tôi và tôi biết tôi có thể làm được. Tôi lại bám vào một dây sống nữa và trèo lên phía ánh sáng. Một khi tôi đến cuối của dây, tôi đảm bảo chỗ đứng của tôi an toàn. Tôi đi tới một điểm an toàn và với sự giúp đỡ của đội họ tháo harness của tôi ra và nghỉ ngơi cho đến khi tất cả mọi người tới chỗ tôi.

Từ đó tới điểm dừng tiếp theo ngay ngoài hang chỉ có 15 phút. Tôi ngủ ở đấy khoảng 90 phút trước khi đi xuống núi và đi dọc sông về Hang Én, tất cả nhờ giấc ngủ đó.

Tôi đã tìm thấy lều của tôi khi trở lại Hang Én, cởi quần áo, đi tắm và rồi ngủ một tiếng nữa trước khi có bữa tối. Tôi run rẩy như thời tiết rất lạnh. Mọi người cho tôi ít thuốc, tôi ăn ít súp rồi nhảy thẳng vào ngủ tiếp. Tôi ngủ lúc 6 giờ tối và lần sau tôi dạy lúc 7 giờ sáng. Đúng là cơ thể tôi cần nghỉ ngơi

Ngày 5, Hang Én ra ngoài

 

Đọc thêm:

- Một ngày kỳ lạ của "phi công" chính khám phá hang Sơn Đoòng

- Ngày thứ 2 khám phá hang Sơn Đoòng: Thấy mình như Indiana Jones

 

Ngủ dậy, tôi cảm thấy tốt hơn. Tôi rất vui khi biết rằng chúng tôi sẽ đi ra khỏi Hang Én dọc theo con sông rồi lên ngọn núi đó. Tôi biết rằng sẽ cần tất cả sức lực để về được. Thật may mắn bầu trời đầy mây nên nhiệt độ ít hơn tận 10 độ C! Chúng tôi đi sớm và đi đến cửa Hang Én, đi qua chỗ đỗ trực thăng và lội sông hơn 30 lần trước khi dừng lại ở ngôi làng để nghỉ một chút.

Ngay ở ngoài chúng tôi gặp các phi công của chiếc trực thăng Mi-17 sẽ chở đội sản xuất chương trình từ Phong Nha tới nơi hạ cánh tại gần cửa Hang Én. Thật là hay khi được gặp họ và được nói chuyện với họ. Họ đang đi khảo sát, họ muốn xem khu vực này cảm thấy thế nào và cách tốt nhất để tới khu hạ cánh.

Sau cuộc gặp gỡ đó đã đến lúc để trèo lại lên ngọn núi nơi mà chúng tôi đã khởi hành vài ngày trước. Nó là một cuộc leo trèo tàn bạo; nóng, ẩm và khi bạn cảm thấy khó chịu, cảm giác đấy sẽ gấp đôi. Nhưng ở trên đỉnh một lon bia lạnh đang chờ đợi tôi.

Chúng tôi đã làm được. Cuộc khảo sát là một thành công lớn!

Hết.

Ảnh: Ryal Dieboodt; Phạm Vũ Thiều Quang (Dịch)