Ngoài cỏ Mỹ thì hiện tại đang có một số loại ma túy khác như “viên giấy”, ma túy “bánh lười”… cũng đang làm mưa làm gió không chỉ với trong giới “cậu ấm cô chiêu” lắm tiền mà còn thâm nhập vào học đường.

Khoảng hai năm trở lại đây trong “danh mục” của những kẻ chuyên buôn bán các chất gây nghiện ở Hà Nội xuất hiện loại bánh được quảng cáo là “đặc sắc hơn thuốc bắc”. Theo như lời quảng cáo của một đầu nậu thì: “Giống như những chiếc bánh brownie vẫn bán trên thị trường, bánh này có mùi thơm của socola, vị ngọt của nho khô… thực sự là một thứ bánh dành cho những teen “sành điệu”…

Bánh lười được rao bán trên mạng

Hoàng Giang (trú tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) – một dân chơi Hà Thành vào loại “có số có má”, cho chúng tôi biết bánh lười thực chất là một loại ma túy được chế dưới dạng bánh brownie (một loại bánh ngọt phổ biến ở Châu Âu). “Nguyên liệu” để làm bánh gồm phần búp của cây tài mà (còn gọi là pin, cỏ) xay nhuyễn rồi trộn với bơ. Hỗn hợp này tiếp tục được trộn với bột mì, trái cây khô, socola… rồi nướng thành bánh. Khi ăn, chất ma túy sẽ ngấm nhanh vào máu khiến cho người sử dụng có cảm giác “phê”, đầu óc được giải phóng, cảm thấy mình thật hoành tráng, vĩ đại, thậm chí… cao thượng!?

Đặc biệt, tác dụng phụ của loại ma túy này là khiến cho người sử dụng dễ buồn ngủ, chỉ thích nằm (ngồi) một chỗ và… cười. Chính vì thế mà nó có tên là “bánh lười” (hay “lazy cakes”).

Cũng theo Giang, từ năm 2012 bánh lười đã du nhập vào Việt Nam qua các du học sinh. Và càng ngày càng được giới học sinh sinh viên ưa chuộng. Ưu điểm của nó là dễ sử dụng, và rất dễ “qua mặt” các vị phụ huynh khó tính. “Giả sử như một đám học sinh tụ tập tại một căn phòng, chơi “ke” hoặc hút “cần” (cần sa) nếu bị phát hiện sẽ lập tức bị các phụ huynh tống cổ, thậm chí cấm cửa. Tuy nhiên, nếu chỉ quây quần ngồi ăn… bánh ngọt thì chẳng những không bị đuổi mà nhiều khả năng còn được… cho thêm tiền để mua nữa” – Giang vừa nói vừa mỉm cười.

Theo giới thiệu của Giang, tôi lêng mạng Internet để “đặt hàng” với một đầu nậu chuyên đánh hàng từ người ngoài về Việt Nam. Tuy nhiên, đối tượng này tỏ ra cảnh giác khi hỏi tôi pass – nghĩa là phải đọc đúng mật khẩu thì mới được đối tượng bán bánh. Tuy thất bại trong việc giao dịch song tôi đã được biết đến bánh lười qua clip “hand on” (trên tay) một chiếc “lazy cakes” nhập ngoại. Trong clip là một giọng nam thanh niên, có vẻ khá hào hứng trong việc giới thiệu về chiếc bánh này: “Trên vỏ chiếc bánh có lời hướng dẫn là nó dùng cho 3-4 người ăn và có hiệu lực trong vòng 60 phút. Có ghi chú thêm là ăn bằng được miệng sẽ hiệu quả hơn là đường hút.…”

Giang có mấy đứa em họ thì tất cả đều là “con nghiện” của lazy cakes. Số này có Trường - một du học sinh tại Canada. Trường kể lại trận “bết xê lết” khi đầu tiên làm quen với bánh lười. Đúng vào một hôm đói, Trường xơi một lúc một nửa chiếc brownie (được tẩm gia vị là búp cỏ) kèm theo một cốc bia. Sau vài giờ, Trường thấy người mềm nhũn mà toàn thân nặng trịch như đống thịt nhão. Mắt thì cứ hoa lên, đầu óc quay cuồng. Nằm trên giường mà muốn nhấc cánh tay lên cũng ko tài nào nhấc được, cố gắng xoay người mà cũng không thể xoay được.

Trường cố bò ra mép giường được thì thấy như đang bên… bờ vực thẳm. Cố gắng lết xuống đất rồi thì chỉ có thể bò trên sàn như đứa trẻ con tập lẫy, không tài nào ngồi dậy được. Cố lết ra được toa lét thì phải móc họng mà nôn sạch bách dạ dày thì cảm giác “phê” mới bớt. Cho đến sáng hôm sau, Trường vẫn có cảm giác mình như bị bệnh thần kinh. Không tài nào mở được mắt như bình thường, mà cứ ai hỏi gì cũng đều cười hềnh hệch.

Lan Phương, sinh viên trường Đại học Thăng Long lại biết đến bánh lười qua một người anh họ. Cậu ta đã tự trồng lấy “cỏ” ở mấy chậu cây cảnh trên sân thượng ngôi nhà đang ở. Khi cây ra búp thì cậu chàng hái về chế biến thành bánh lười. Cậu chàng còn không quên xào cỏ với thịt bò và hành tây, thậm chí nấu phở cũng phải cho một vài cành cần sa vào mới thấy ngon! Lẽ ra Phương cũng chẳng quan tâm đến món bánh lười, nếu không vì một lần buồn chuyện tình cảm. Bị bạn trai bỏ rơi, Phương đã tìm đến người anh để chén món bánh được quảng cáo là “xua tan nỗi buồn”. Thế rồi nghiện lúc nào không hay.

Trên một website nước ngoài, lazy cakes đã được các bác sỹ đưa ra nhiều khuyến cáo về tác hại đối với sức khỏe của con người. Theo đó, thành phần chính của bánh lười là cỏ, có chứa chất melatonin. Thực tế là melatonin là một thần kinh nội tiết tố được sản xuất trong cơ thể và giúp chúng ta dễ ngủ hơn. Nhưng số lượng melatonin trong Bánh lười thường nhiều gấp đôi so với số lượng được đề nghị cho sử dụng để giúp cho những người bị mất ngủ. Quá nhiều melatonin có thể gây suy hô hấp tạm thời và khiến cho người dùng lâm vào trạng thái mê man.

Và mặc dù trên mỗi chiếc bánh đều có hướng dẫn sử dụng là “chỉ dành cho người lớn” (trên 18 tuổi), song vẫn khó mà ngăn được lứa học sinh trung học sử dụng. Các bác sĩ cũng khuyến cáo Bánh lười là một loại thuốc nguy hiểm phải được giám sát chặt chẽ của người lớn, bởi khi cơ thể hấp thu quá nhiều melatonin có thể gây tử vong. Ước tính một chiếc bánh lười có chứa hàm lượng melatonin gấp cả chục lần so với lượng melatonin được sản xuất trong cơ thể của một người.

Tác hại trước mắt của “bánh lười” là gây nghiện vì nó chứa cần sa. Trong cần sa có chứa chất tetrahydrocannabinol (THC) - chất này có tác dụng hạ huyết áp, an thần nhưng đặc biệt là kích thích và gây nghiện, tạo cảm giác thư giãn, sảng khoái, phấn chấn với những ảo giác, hoang tưởng. Nhựa cần sa có nồng độ gây nghiện gấp 8 - 10 lần thảo mộc cần sa. Tinh dầu cần sa có màu hơi tối và nồng độ các chất gây nghiện cao gấp 3 - 4 lần nhựa cần sa. Mỗi một độ THC tăng lên là làm tăng mức độ lệ thuộc vào cần sa với người sử dụng, chưa kể THC gây biến chứng cho hệ hô hấp gấp 4 lần so với thuốc lá, tạo cho triệu chứng ung thư cũng tiến triển nhanh hơn.

Tiến sỹ, bác sỹ, thày thuốc ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng - Giám đốc Bệnh viện tâm thần ban ngày Mai Hương cảnh báo việc điều trị cho người nghiện cỏ Mỹ, ma túy bánh lười, viên giấy… là rất khó khăn. Qua xét nghiệm lâm sàng cho thấy không ít người nghiện đến điều trị tại bệnh viện thường sử dụng lẫn nhiều loại ma túy khác nhau. Lúc đầu họ dùng ma túy đá (Methamphetamin); sau đó tiếp tục dùng cỏ Mỹ, bánh lười…

Cách sử dụng như vậy ban đầu có vẻ “hợp lý”. Đó là khi sử dụng ma túy đá, người nghiện có cảm giác chán ăn và nhanh chóng bị giảm cân. Khi chuyển qua dùng cỏ Mỹ, họ thấy tăng cân trở lại nên tỏ ra hào hứng. Nhưng theo bác sỹ Hùng điều này cực kỳ nguy hiểm. Bởi sự tác động liên tục của các loại ma túy sẽ khiến cho não bộ bị tổn thương rất nặng. Việc điều trị cũng sẽ trở nên phức tạp bội phần.

 

M.Phương - Đoàn Minh