Cuộc sống cơ cực, bế tắc, gia đình xung đột… khiến người phải hứng chịu cuối cùng tất cả những áp lực đó lại là những trẻ thơ vô tội. Bi kịch một gia đình dưới đây một lần

Phòng xử án chính của Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh chật kín người. Không khí phiên tòa như nóng lên trước giờ xét xử. Bị cáo nữ đứng trước vành móng ngựa mới ngoài 20 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mặc chiếc áo bà ba màu vàng đậm nét chân quê. Người thiếu phụ có dáng vẻ hiền lành đó là nhân vật chính trong một vụ án mạng làm xôn xao dư luận ở một vùng quê.

Những dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt người đàn bà trẻ khi trả lời những câu hỏi của Hội đồng xét xử (HĐXX). Theo bị cáo, chị thả xuống sông đứa con mình rứt ruột đẻ ra cho chết vì nhớ lại chuyện mình thường xuyên bị cha mẹ chồng rầy la, bản thân không làm ra tiền, chồng thì lệ thuộc vào kinh tế gia đình và sợ con lớn lên sẽ khổ do hoàn cảnh gia đình… khiến tâm trí chị cùng quẫn, bế tắc và đã gây ra thảm cảnh đau lòng nêu trên.

HĐXX hỏi nhiều về tiền sử bệnh tật của bị cáo, các biểu hiện về khủng hoảng tâm lý. Luật sư bảo vệ quyền lợi của bị cáo thì nhấn mạnh đến căn bệnh trầm cảm sau khi sinh của một số sản phụ, mà theo bà đó là nguyên nhân chính gây ra vụ án mạng đau lòng này.

Người chồng là đại diện cho nạn nhân - đứa con trai sơ sinh của mình là một thanh niên nông thôn, gương mặt buồn hiu hắt, nói năng nhỏ nhẹ. Anh là con trai độc nhất trong một gia đình làm nghề nông, rảnh rỗi thì đi phụ hồ.

Vị chủ tọa phiên tòa hỏi: “Về mặt dân sự, anh có đòi bị cáo bồi thường không?”.

- Dạ không.

Chủ tọa phiên tòa hỏi tiếp: “Anh có trình bày gì thêm không?”.

- Xin quý tòa giảm nhẹ tội cho vợ tôi!…

Được HĐXX cho nói lời sau cùng, người mẹ trẻ nói nghẹn ngào xen lẫn tiếng khóc nức nở. Không ai nghĩ người phụ nữ kia lại có thể dữ hơn cọp vì “Hùm dữ chẳng nỡ ăn thịt con”.

HĐXX vừa vào trong nghị án, bỗng những tiếng kêu khóc xé lòng vang lên làm náo động cả phòng xử án. Đó là cô ruột của nạn nhân - chị chồng của bị cáo. Cô uất ức vì cái chết oan nghiệt của cháu mình - đứa cháu nội đích tôn của gia đình mà cô hết mực thương yêu. Cô nhớ lại giây phút nhận dạng cháu mình ở cạnh bờ sông: Một nhúm hình hài lạnh ngắt, bợt bạt…

Lực lượng bảo vệ phiên tòa và người thân của gia đình nạn nhân can thiệp, khuyên lơn rất lâu, không cho cô đôi co với bà mẹ của bị cáo. Cái chết của cháu đã “đào một cái hố” ngăn cách hai bên gia đình.
Sau khi lượng hình, xem xét hết mọi tình tiết giảm nhẹ, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo 8 năm tù về tội “giết người”. Người đàn bà trẻ tra tay vào còng, lầm lũi đi theo công an áp giải ra ngoài. 8 năm tù hay nhiều hơn nữa chắc chắn cũng không làm cho lương tâm chị nhẹ nhàng hơn.

Một bà cụ tóc bạc trắng - mẹ ruột của bị cáo ngồi ngẩn ngơ ở một góc phòng, lặng lẽ để rơi những dòng nước mắt.

Những vụ án tương tự như trên đã đánh động về giềng mối gia đình, về đạo đức xã hội cũng như đạo lý làm người trong một bộ phận gia đình.

DƯƠNG MINH/Báo Ấp Bắc