Thực tế này được các ĐBQH nêu lên khi bàn tới việc tăng mức phạt chậm nộp đối với doanh nghiệp chây ì nộp thuế.

Doanh nghiệp chây ì nộp thuế, thu hồi là xong

Cho rằng, việc thay đổi mức phạt chậm nộp đối với doanh nghiệp chậm nộp thuế là không cần thiết, ĐB Trần Du Lịch dẫn câu chuyện thực tế khi ông làm việc với cơ quan thuế liên quan tới vấn đề này.

ĐB Trần Du Lịch kể, “tôi hỏi kỹ các cơ quan thuế nếu một đơn vị trây lỳ, có tiền mà không đóng thuế thì cơ quan thuế dùng biện pháp gì? Họ nói, nếu có tiền mà không đóng thuế thì họ yêu cầu ngân hàng trích chứ không phải phạt mấy %, trường hợp phạt là đơn vị không có khả năng, đi vay tiền”.

Do đó, đối với trường hợp doanh nghiệp chây ì, có tiền không đóng thuế thì áp dụng biện pháp khác, tức là sẽ thu hồi.

ĐB Trần Du Lịch cho rằng, không cần thiết phải tăng mức phạt chậm nộp thuế đối với doanh nghiệp

Phó trưởng đoàn ĐB TP. Hồ Chí Minh nhấn mạnh, “quy định mức phạt chậm nộp giúp cơ quan thuế lười áp dụng các biện pháp, cứ để phạt việc quá hạn thu dễ hơn thì không hợp lý. Đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội, Ban soạn thảo giữ nguyên, trước đây đưa ra thế nào thì bây giờ giữ nguyên, không nên dung hòa lấy chia đôi như lần này sửa đổi”.

Cùng chung quan điểm ĐBQH Đỗ Văn Vẻ (Thái Bình) nói thẳng, không nên tăng mức phạt chậm nộp. Vị ĐB này giải thích, khác với lãi tiền vay trả ngân hàng, tiền chậm nộp thuế không được tính vào chi phí mà doanh nghiệp phải lấy từ lợi nhuận sau thuế.

“Với tỷ lệ 0,04%/ngày bằng 14,6%/năm, nếu quy về chi phí lãi vay trước thuế thì tương đương mức 18,25%/năm. Đây là mức quá cao so với sức chịu đựng của doanh nghiệp”- ông Vẻ nói.

Giá tính thuế thấp hơn 7% là vô lý

Góp ý về thuế tiêu thụ đặc biệt, ĐB Đỗ Văn Vẻ đề nghị, thống nhất nguyên tắc tính thuế tiêu thụ đặc biệt theo đúng bản chất kinh tế. Vị ĐBQH tỉnh Thái Bình cũng không đồng tình với nội dung dự thảo quy định giá tính thuế tiêu thụ đặc biệt không được thấp hơn tỷ lệ 7% so với giá bình quân của các cơ sở kinh doanh thương mại bán ra.

Ông lập luận, nếu quy định “cứng” điều này trong luật sẽ tạo hiệu ứng “tăng thuế kép” cho doanh nghiệp, khi vừa bị áp thuế suất tăng theo Luật 70/2014, vừa bị tăng thuế qua giá tính thuế. 

“Thực tế các cơ sở thương mại bán cho người tiêu dùng theo quan hệ cung cầu, nhưng các nhà sản xuất thì không thể kiểm soát được giá bán ra của khâu thương mại độc lập, kể cả cơ sở thương mại độc lập đầu tiên. Cơ sở sản xuất đã bán cho cơ sở thương mại theo hợp đồng, sau đó nếu cơ sở thương mại bán ra cao hơn 7% thì doanh nghiệp sản xuất lại phải khai nộp thêm thuế tiêu thụ đặc biệt là một điều chưa hợp lý. Việc áp theo mức thuế bán ra của cơ sở thương mại luôn tạo sự rủi ro cho các nhà sản xuất, đặc biệt là các mặt hàng có độ co giãn cao trong quan hệ cung cầu. Bất cứ lúc nào cơ quan thuế cũng đều có thể truy thu ấn định thuế trong khi cơ sở kinh doanh đã bán ra từ trước đó”- ĐB Vẻ giải thích.

“Tôi cho rằng, nếu như cần phải quy định mức tỷ lệ phần trăm cần có khung, ví dụ từ 3% đến 12%. Giao cho Chính phủ căn cứ đặc điểm, tính chất của từng mặt hàng để quy định mức tỷ lệ cụ thể”- ĐB Đỗ Văn Vẻ đề xuất.

Đồng tình với quan điểm và phân tích của ĐB Đỗ Văn Vẻ, ĐB Trần Du Lịch nhất trí, không nên phân chia mà chỉ nên “gộp” lại thành một để cơ quan thuế dễ quản lý, áp thuế. “Ngay cả khi doanh nghiệp có chuyển giá, cơ quan thuế cũng dễ dàng phát hiện. Tức là biện pháp chuyển giá cũng sẽ được áp thuế. Chứ sửa như dự thảo là không ổn” – ông Lịch nhấn mạnh.

Trường Giang