Trên đường trốn chạy, 2 phu vàng may mắn gặp được những người dân tốt bụng. Không những bảo vệ các em, họ còn góp tiền để các em có lộ phí về quê.

Vụ việc xảy ra vào cuối tuần qua. Hôm nay (11.7), hai thiếu niên may mắn đang được những người dân tốt bụng và chính quyền xã Bình Lâm (huyện Hiệp Đức) tạo điều kiện về nhà.

Toại và Cầu xúc động khi nhận quần áo mới người dân mua cho.

Theo lời kể của em Cụt Văn Toại (17 tuổi, ngụ xã Lượng Minh, huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An), nghe lời dụ dỗ của một người tên Mão (ngụ xã Kỳ Tiến, huyện Kỳ Sơn, Nghệ An), sau Tết Nguyên đán Bính Thân, Toại cùng 6 người cùng quê vào Quảng Nam làm phu vàng ở xã Phước Hiệp (huyện Phước Sơn). Làm việc chưa được một tháng, vì bị bóc lột sức lao động nên 5 người bỏ trốn. Tháng 4.2016, Toại cũng bỏ trốn nhưng bị bắt và bị chủ bãi đánh đập dã man. Dù vậy, Toại vẫn nung nấu ý định bỏ trốn và sáng ngày 6.7, em đã thực hiện ý định này.

Sáng hôm đó, lợi dụng chủ bãi vàng say rượu, Toại và Hồng Văn Cầu (15 tuổi, ngụ xã Lượng Minh) bỏ trốn. Ra khỏi bãi vàng, hai cậu bé nhắm theo hướng đường dây điện để ra khỏi rừng. Vì chỉ có một đôi dép nên Toại phải nhường để Cầu đi, còn Toại thì đi chân đất. Hai thanh thiếu niên cứ bươn rừng mà đi trong nỗi lo sợ sẽ bị chủ bãi bắt lại. Mệt lả vì đói khát nhưng khi nghĩ đến việc lao động ở bãi vàng là 2 cậu bé lại quyết tâm chạy trốn khỏi “địa ngục”. Đi mãi cho đến tối vẫn chưa ra được khỏi rừng, 2 phu vàng “nhí” hái lá cây lót dưới đất nằm ngủ.

Sáng ngày 7.7, tại xã Phước Hòa (Phước Sơn), Toại và Cầu gặp được anh Hồ Văn Hồng (41 tuổi, ngụ thôn Ngọc Lâm, xã Bình Lâm, Hiệp Đức). Thấy 2 thanh thiếu niên đi từ phía rừng Phước Sơn ra với trạng thái mệt mỏi và đói khát, nghi ngờ 2 em này gặp chuyện chẳng lành nên anh Hồng bắt chuyện hỏi han. Khi biết Toại và Cầu đang trên đường bỏ trốn khỏi bãi vàng, anh Hồng liền dẫn 2 thanh thiếu niên này vào lán trại của mình rồi lấy cơm cho các em ăn. Sáng hôm sau, anh Hồng ra chợ mua dép, quần áo cho Toại và Cầu mặc. Đề phòng gặp chủ bãi vàng bắt gặp nên đợi đến đêm 9.7, anh Hồng mới đưa Toại và Cầu về nhà anh tại xã Bình Lâm.

Khi chúng tôi có mặt tại nhà anh Hồng là lúc Toại và Cầu đang xúc động nhận quần áo của một người dân xã Bình Lâm tên là Lê Công Ông (thôn Nhì Tây) mua cho. Ông Lê Công Ông bảo: “Các cháu này đang tuổi ăn tuổi ngủ, đáng lý ra phải được đến trường, vậy mà trở thành những lao động khổ sai, rất đáng thương. Nếu không thoát khỏi bãi vàng, ngoài công việc nặng nhọc, các cháu còn phải đối mặt với việc sập hầm, ngạt khí và ma túy”.

Anh Hồ Văn Hồng kể chuyện giải cứu 2 phu vàng.

Còn anh Hồng thì chia sẻ, khi thấy 2 phu vàng, anh chỉ nghĩ điều duy nhất là giải cứu các em và giúp các em trở về quê. Sau khi anh Hồng đưa Toại và Cầu về nhà, người dân địa phương đã đến chia sẻ, động viên hai em. Người một trăm, kẻ vài chục ngàn đồng nhưng họ đã góp bằng lòng nhân hậu và sự yêu thương để các em có lộ phí về quê. Anh Hồng vui vẻ nói với chúng tôi: “Người dân góp cho các em được hơn 2 triệu rồi. Tôi chỉ mong sao các em về nhà được bình an”.

Theo lời em Toại kể với chúng tôi, sau khi đến bãi vàng, em phải làm việc từ 6 giờ sáng đến 23 giờ đêm.  Hàng ngày, các phu vàng phải chui vào hầm sâu để đào đất, vác đá, nổ mìn... Mọi người bị bắt làm việc nặng nhọc và làm không ngơi tay. Nếu ai bê trễ hay có ý định nghỉ việc sẽ bị đánh đập. Chủ bãi không cho mọi người ra ngoài, cuộc sống của các phu vàng khép kín trong bãi vàng và bị theo dõi, giám sát chặt chẽ. Điện thoại của Toại cũng bị chủ bãi thu giữ nên em không thể liên lạc về gia đình.

Nhìn Cầu, chúng tôi không tránh khỏi thương cảm. 15 tuổi nhưng Cầu chỉ nặng khoảng 35 kg. Ba mẹ mất sớm nên Cầu không được học hành. Cầu có một chị gái nhưng chị có chồng sang Trung Quốc nên em phải ở với người chị họ. Dù thân hình bé nhỏ nhưng Cầu phải mưu sinh để kiếm sống. Khi đi vào Quảng Nam, Cầu chỉ có một đôi dép cũ nên chẳng bao lâu, dép đứt quai và Cầu phải đi chân đất làm việc. “Hôm chạy trốn, cũng may anh Toại thương em mà nhường dép cho em mang, nếu không chân em không biết thế nào. Còn anh Toại, chân anh ấy bị lở loét, sưng lên rất tội nghiệp”, Cầu chia sẻ. Những ngày làm việc trong bãi vàng, Cầu được giao nhiệm vụ đẩy xe đất và xay đá. Khi chúng tôi nhắc đến bãi vàng, đôi mắt em vẫn chưa hết sợ hãi.

Sáng ngày 11.7, những người dân Bình Lâm đã đưa Toại và Cầu đi ăn sáng và cắt tóc trước khi hai em về quê. Ông Trần Đoàn Minh Hiệp - Chủ tịch UBND xã Bình Lâm cho biết, sau khi tiếp nhận các em, địa phương đã lập hồ sơ và đưa các em lên Trung tâm công tác xã hội tỉnh Quảng Nam để làm thủ tục bàn giao các em về gia đình.

Theo PHƯƠNG NAM/Báo Quảng Nam