Hà Văn Thắm bất ngờ xin một tình tiết tăng nặng cho chính mình

PV

Bị cáo xin 1 tình tiết tăng nặng, đó là suốt thời gian xét xử, bị cáo là người duy nhất được hưởng lợi vì mình làm chủ NH, nên bị cáo xin được nhận tội thay cho các bị cáo khác, thậm chí là mức cao nhất.

Dưới đây là trích dẫn gần như đầy đủ nội dung bài trình bày của Hà Văn Thắm:

“Bị cáo không phải chủ mưu”

“Do bị cáo là người có trách nhiệm trong vụ án này và cũng là người bị quy kết nhiều tội danh nhất nên cần nói nhiều. Có những điều bị cáo không đồng ý với luật sư. Xin lỗi các luật sư trước là có thể luật sư thất vọng, nhưng bị cáo nghĩ mình có tội đến đâu thì nhận tội đến đấy để đáp lại tính dân chủ của phiên tòa.

Trước hết bị cáo xin cảm ơn VKS đề nghị xem xét nhân thân của bị cáo để giảm nhẹ tội. Bị cáo đã thành khẩn khai báo nhưng VKS đã cho rằng bị cáo không thành khẩn. Có sự sai khác giữa phiên tòa và hồ sơ của vụ án.

VKS nói rằng bị cáo không thừa nhận các hợp đồng thu phí tại công ty BSC là hợp đồng khống, thực ra bị cáo cũng đã trình bày không tham gia gì trong việc này, bị cáo đã trình bày quan điểm, nhận thức và hành vi đã làm.

Tuy nhiên bị cáo xin rút lại ý kiến của mình hợp đồng có khống hay không, nhưng bị cáo giữ nguyên những gì bị cáo khai là thật. Còn phán quyết như thế nào bị cáo chấp nhận như vậy.

Riêng với công ty BSC, 18,9 tỷ đồng là nguồn thu từ hợp đồng repo BĐS, cáo trạng nêu do BSC là công ty của bị cáo nên OceanBank không được cho vay với DN của bị cáo là không đúng, vì quy định nó là dành cho cá nhân chứ ko phải DN, mà BSC là 1 DN.

Về tội danh bị cáo buộc, bị cáo nghĩ rằng mình hiểu biết về ngành ngân hàng và nghiên cứu tương đối kỹ luật. Bị cáo buổi tối về luôn tự truy vấn mình xem mình có tội đến đâu. Bị cáo có 1 anh bạn cùng phòng giam, anh này khá thông minh nhưng không hiểu biết luật pháp. Khi anh ấy đọc cáo trạng và hỏi tại sao anh lại là chủ mưu vi phạm quy định cho vay để làm mất tiền của NH do anh làm chủ? Tại sao anh khôn như thế mà lại làm thế, chắc là anh làm trái quy định của NN để được lợi rất nhiều đúng không? Tại sao anh lại đi giúp sức NV cấp dưới chiếm đoạt tài sản của NH do anh làm chủ? Tại sao anh lại đi giúp sức nhân viên của mình đi chiếm đoạt của đối tác của mình? Có phải anh bị thần kinh không? Nếu anh bị thần kinh thì anh trình bày HĐXX sẽ được xem xét, em bị tù mấy năm rồi em biết.

Bị cáo thừa nhận tội Vi phạm quy định về cho vay, bị cáo biết những gì Trung tâm khách hàng doanh nghiệp trình lên nên đã cho vay. Bị cáo mong xem xét không quy kết mình là chủ mưu. Bị cáo thấy không thỏa đáng khi nói bị cáo là chủ mưu.

“Xin giảm tội cho anh Hoàn”

Bị cáo xin nhận tội nhưng vẫn xin quý tòa xem xét cho bị cáo và anh Hoàn (Nguyễn Văn Hoàn – Phó TGĐ OceanBank) một số tình tiết giảm nhẹ. Thứ nhất, về khoản vay 500 tỷ đồng của Công ty Trung Dung, hành vi vi phạm quy định về cho vay không phải là nguyên nhân gây mất vốn, nguyeen nhân chính là do KH không sử dụng đúng mục đích, không tuân thủ cam kết 3 bên.

Thứ hai, Bị cáo và anh Hoàn không có động cơ mục đích gì để làm chủ mưu gây thiệt hại cho NH. Hợp đồng mua bán NH Đại Tín chỉ là thỏa thuận ghi nhớ, bị cáo không tham gia vào việc mua bán giữa anh Danh (Phạm Công Danh) và bà Phấn (Hứa Thị Phấn). HĐ mua bán chuyển nhượng chỉ có giá trị khi HĐQT của TCTD đó ký và đóng dấu và được NHNN phê chuẩn, nên bà Phấn không chịu sức ép gì cả. Về ý kiến nói rằng bị cáo đe dọa bà Phấn thì bị cáo nghĩ rằng mình không đủ khả năng vì bà ấy là một DN rất giỏi, luôn có các luật sư giỏi bên cạnh, nên bị cáo chưa đủ bản lĩnh, cũng như chưa đủ tuổi để dọa bà Phấn. Bị cáo không có lý do gì để chỉ đạo nhân viên cho vay khoản vay này.

Bị cáo nghĩ rằng mình đã nhận tội nhưng mong HĐXX xem xét đúng hành vi đó là gì. Bản thân anh Bình (Trần Văn Bình, TGĐ  Công ty Trung Dung - PV) không đồng phạm với bị cáo, có chăng trách nhiệm của anh Bình là không sử dụng vốn đúng mục đích mà thôi.

Bị cáo cũng thừa nhận tội về hành vi cho vay nhưng đề nghị xem xét giảm nhẹ tội cho bị cáo.

“Bị cáo đã gây hậu quả cho anh em”

Về tội cố ý làm trái, quay lại câu chuyện của anh cùng phòng giam, anh ấy hỏi tại sao lại vi phạm quy định của nhà nước để làm thiệt hại cho NH do anh làm chủ? Anh khôn như thế chắc anh cố ý làm trái để làm lợi cho NH đúng không? Bị cáo nói rằng đúng vậy, vì lợi ích của NH mà bị cáo đã làm.

Anh ấy hỏi nếu anh làm trái để làm lợi cho anh, thế thì một là quy định này có vấn đề vì làm trái là phải thiệt hại cho ai đó. Bị cáo suy nghĩ nhiều về câu hỏi của anh ấy. Hành vi làm trái ấy gây liên lụy cho những người ngồi đây bị cáo nghĩ rằng đã đủ để mình có tội rồi.

NHNN là cơ quan chủ quản của NH Đại Dương thì bị cáo vẫn phải có trách nhiệm chứ không chối được. NH Đại Dương vì nhỏ nên không làm ảnh hưởng gì đến chính sách của NHNN, nên bị cáo nghĩ dù nhỏ nhưng đúng là đã gây ra thiệt hại phi vật chất cho chính sách của NHNN. Đặc biệt bị cáo đã gây hậu quả cho những người đồng nghiệp như anh em ruột thịt, đó cũng là tội quá lớn rồi. Cho nên bị cáo thừa nhận tội và không có ý kiến gì.

Tuy nhiên bị cáo mong HĐXX xem xét rằng bị cáo cố ý làm trái vì mong mang lợi cho NH Đại Dương. Bị cáo đi về trại giam T16, có người hỏi, có người không hỏi nhìn thấy ai bị cáo cũng đọc được 3 chữ trên mặt họ là “tại sao thế?”.

Bị cáo Hà Văn Thắm tự bào chữa cho mình, chiều 19/09.

“Bị cáo xin 1 tình tiết tăng nặng”

Bị cáo nghĩ rằng hoàn cảnh phạm tội của bị cáo, và trong vụ này bị cáo thừa nhận mình là chủ mưu. Hoàn cảnh như thế nào các luật sư đã nói đến, nhưng có 1 điều chưa ai nói, đó là thời điểm sau khi bị cáo cấm các chi nhánh chi lãi ngoài thì NHNN xử lý một loạt các TCTD vi phạm Thông tư 02. Những tổ chức này đều bị xử lý hành chính bằng việc cách chức một số GĐ Chi nhánh. Cho nên bị cáo vẫn tiếp tục cho làm vì nếu không NH sẽ đổ bể.

Bị cáo cũng như luật sư đã nói, quy định của Thông tư 02 đã không còn hiệu lực và không còn ý nghĩa để răn đe.

Bị cáo xin 1 tình tiết tăng nặng, đó là suốt thời gian xét xử, bị cáo là người duy nhất được hưởng lợi vì mình làm chủ NH, nên bị cáo xin được nhận tội thay cho các bị cáo khác, thậm chí là mức cao nhất. Xin HĐXX xem xét các tình tiết giảm nhẹ, xem xét hoàn cảnh mà tha cho họ.

Có không dưới 2 cán bộ điều tra nói với bị cáo rằng nhìn vào hoàn ảnh của bị cáo và nhân viên của bị cáo họ thấy rất buồn chứ không vui mừng như những vụ án khác. Họ nói bị cáo trình bày với HĐXX xem thế nào chứ đây đúng là việc chảy máu chất xám không riêng gì OceanBank.

Bị cáo mong HĐXX chia sẻ và thực hiện chính sách khoan hồng của nhà nước, đặc biệt là các chị khối kế toán. Các anh điều tra nói rằng với một khối lượng công việc khổng lồ mà giải quyết được là do công của nhân viên của anh. Các chị ấy đã nộp vào hoàn ứng chăm sóc khách hàng hơn 2 tỷ đồng, đó không phải là tiền hoa hồng, những hành động đó của họ là chi để hoàn ứng cho ngân hàng khi vụ án chưa xảy ra, đó là tình tiết giảm nhẹ ít nhất giống như các GĐ chi nhánh đã bán nhà bán cửa để khắc phục.

Câu chuyện về chiếc ô tô… 3 bánh

Còn về việc OceanBank có thiệt hại hay không về số tiền 1.576 tỷ đồng. Về tính pháp lý của NHNN bị cáo không nhắc lại, nhưng bản giám định này có nội dung trong 1.576 tỷ đó có 256 tỷ là NH tạm ứng ra để hoàn ứng, thực chất chi ra là 1.319 tỷ đồng.

Bản Giám định nói rằng NH Đại Dương đã chi ra hơn 981 tỷ đồng, NHNN đã yêu cầu trích lập dự phòng 320 tỷ đồng, chuyện trích lập dự phòng có thể có hoặc có thể không có thiệt hại.

Bị cáo nghĩ rằng số liệu là đúng vì trong số liệu đã ghi rõ số tiền chi vượt trần là bao nhiêu, số tiền chi chưa vượt trần là bao nhiêu. Bị cáo nghĩ rằng không cần phải xem xét lại theo như yêu cầu của luật sư.

Việc chi chăm sóc khách hàng làm lợi cho ai và thiệt hại cho ai, nhiều người quan tâm đến chuyện này. Bị cáo nghĩ nó không thiệt hại cho ai vả vì nó là số tiền chi cho người gửi tiền, mà NH cũng được hưởng lợi.

Trong số 1.576 tỷ đồng, có 1319 tỷ giảm trừ sau hoàn ứng thực chất chi ra. Bản Giám định nói đã chi ra 981 tỷ vào tài khoản 801, có 330 tỷ là tạm ứng chi. OceabBank đã trích lập 330 tỷ, có thể có, có thể không thiệt hại, đề phòng rủi ro xay ra. còn 980 tỷ không trích lập dự phòng không có thiệt hại.

Đầu năm 2012 có 1 bà vợ liệt sỹ là người quen của bị cáo nói rằng cô chuẩn bị cưới chồng cho con gái và tiết kiệm được 400 triệu đồng định mua xe ô tô cho con rể nhưng đi xem thầy nói rằng năm nay kim lâu chưa cưới được, phải đợi sang năm. Vì thế nên cô định gửi vào ngân hàng của cháu, nhưng lãi suất đang là 16% mà cô thấy cháu treo biển chỉ 14%.

Bị cáo trả lời bọn cháu phải thực hiện đúng quy định của NHNN để chống lạm phát. Cô ấy nói không có lý, nếu gửi tiền không được lãi suất bằng lạm phát rồi mang tiền cho mấy ông vay rẻ rồi tiêu pha lung tung mới là lạm phát. Nếu cháu không nhận tiền của cô thì cô sẽ bị thiệt, các ông kia được lời. Nếu cháu không nhận thì cô đem đi gửi ngân hàng khác, hoặc cô mua xe ô tô về đắp chiếu để đấy đợi sang năm tặng con rể còn được cái xe 4 bánh chứ để sang năm mua còn được có 3 bánh.

Với câu chuyện thực tế như vậy, mong HĐXX xem xét với một lời nói rất bình dị của một người dân gửi tiền như vậy, bị cáo thấy họ có lý hơn là Thông tư 02.

“Hoan hô Tổng bí thư”

Đối với bản thân bị cáo, hành vi chi tiền chăm sóc khách hàng để làm lợi cho NH lại bị quy thêm 2 tội là Giúp sức chiếm đoạt tài sản và Tham ô tài sản. Bị cáo nghĩ rằng bị cáo thừa nhận mình có tội nhưng có cảm giác bị cáo bị trừng trị rất thẳng tay và quá mạnh.

Bị cáo nghe nói Đảng và Nhà nước đang có phong trào chống tham nhúng. Bị cáo nói là hoan hô Tổng Bí thư, nhưng bạn tù của bị cáo nói rằng anh ơi anh đang bị tội ấy đấy. Bị cáo nghĩ rằng bị cáo là DN là đối tượng được khuyến khích phát triển nên bị cáo nghĩ không thể tham nhũng vì bị cáo không phải là quan chức nhà nước.

Anh cùng phòng hỏi tại sao lại đi giúp sức cho người khác chiếm đoạt tài sản của mình, quả thật cáo không biết phải nói làm sao. Hành vi chi chăm sóc khách hành của bị cáo cũng như anh Sơn (Nguyễn Xuân Sơn) và chị Thu (Nguyễn Minh Thu), chị Phương (Nguyễn Thị Minh Phương) đều giống nhau. Có khác là anh Sơn không khai ra trong quá trình điều tra, nhưng tại phiên tòa này anh Sơn đã khai rồi nên mong HĐXX xem xét lại cho anh ấy.

Bị cáo thấy trên thực tế bị cáo đã bị tội cố ý làm trái và hành vi của bị cáo chỉ là đưa tiền cho anh Sơn chăm sóc khách hàng. Kể cả anh ấy chi thì cũng là chi cho PVN chứ không liên quan đến OceanBank, nên không liên quan gì đến bị cáo.

Bị cáo cảm thấy những gì các luật sư nói việc anh Sơn có chiếm đoạt hay không còn phải xem xét nên việc xem bị cáo phạm tội danh giúp sức cho anh Sơn thì cần phải xem xét lại. Đây giống như ví dụ bị cáo mở cửa hàng buôn bán vũ khí trái phép và bị xử lý, sau đó người ta mang súng đi cướp tiền thì bị cáo mang tội giúp sức, thậm chí người ta dí súng vào đầu bị cáo thì bị cáo mang cũng tội đồng phạm. Anh bạn cùng phòng nói rằng nếu vậy thì mẹ bị cáo cũng có tội vì đẻ ra bị cáo, ông sản xuất ra súng cũng có tội vì đã sản xuất ra súng.

Bị cáo nghĩ rằng bất cứ ai chiếm đoạt tiền của OceanBank thì người được chọn cho tội đồng phạm sẽ là bị cáo vì bị cáo là chủ ngân hàng.

Về tội tham ô tài sản, 49 tỷ thiệt hại của PVN là vô lý, không cần phải suy như vậy vì PVN chỉ sở hữu 20%, vốn kinh doanh của NH là 60 nghìn tỷ, vốn điều lệ 4 nghìn tỷ chỉ được dùng vào cơ sở vật chất, mở chi nhánh. Bị cáo nghĩ quy buộc bị cáo về tội giúp sức cho anh Sơn làm mất 49 tỷ của PVN là quá oan uổng. Trong khi khi nói về thiệt hại thì lại lờ đi thiệt hại của bị cáo, bị cáo là cổ đông sở hữu 62% ngân hàng.

“Xin dư luận chia sẻ với bị cáo”

Bị cáo là người thiết kế ra thương hiệu NH Đại Dương, coi ngân hàng như là nhà, coi những người ở đây như anh em, bây giờ ngân hàng không còn nữa bị cáo thấy rất xót xa. Bị cáo nghĩ rằng bị cáo là người hiểu biết và cũng rất sợ Thống đốc, nhưng không còn cách nào khác. Những người cấp dưới của mình họ chỉ làm thuê, cáo trạng có vấn đề mong HĐXX xem xét lại.

Nếu HĐXX tìm ra căn cứ cáo buộc bị cáo là người đồng phạm giúp sức, bị cáo thấy vai trò của mình rất mờ nhạt vậy mà bị xử chung thân, như vậy không còn con đường nào cho bị cáo quay lại với xã hội và bị cáo rất ngỡ ngàng.

Khi tống đạt quyết định này, cán bộ điều tra nói với bị cáo là chúng tôi rất không đồng tình, chúng tôi nghĩ anh còn cơ hội trình bày với HĐXX và mong rằng anh không bị tội này. Bản thân chúng tôi rất không thỏa mãn, còn tại sao chúng tôi phải truy tố anh thì anh đừng hỏi.

Có những lúc các anh ấy còn mua đồ ăn cho bị cáo, các anh ấy nói tôi rất chia sẻ với anh nhưng vụ án này được cả xã hội quan tâm. Bị cáo nghĩ rằng chỉ vì sợ dư luận đặt câu hỏi Nguyễn Xuân Sơn có thể phạm tội một mình được hay sao mà khép bị cáo vào tội chung thân thì không thỏa đáng.

Bị cáo xin lỗi anh Sơn là nếu như anh ấy muốn chiếm đoạt thì đương nhiên anh ấy có thể làm môt mình. Bị cáo xin dư luận chia sẻ với bị cáo để bị cáo không bị tội một cách oan ức.

Bị cáo thiết tha xin HĐXX xem xét lại xem bị cáo có thực sự tội đồng phạm giúp sức cho anh Sơn chiếm đoạt tài sản hay không. Trong trường hợp có nhưng mờ nhạt thì không đến mức phải chung thân. Bị cáo nghĩ hành vi của bị cáo chỉ là hành vi làm trái quy định của NN trong chi vượt trần. Còn giả sử anh Sơn chiếm đoạt thì là phát sinh, làm hại cho bị cáo và thiệt cho NH. Bị cáo luôn phải đi giải thích tại sao mình lại đi giúp sức cho người khác chiếm đoạt tiền của mình.

NH Đại Dương bị mua 0 đồng, nhưng nếu sau vụ án này NH được bồi thường 2.200 tỷ đồng thì có còn là 0 đồng nữa hay không? Nếu tính chỉ số P/E năm 2010 thì giá trị của OceanBank bây giờ là 10 nghìn tỷ đồng. Bị cáo đã bán một loạt các tài sản như chuỗi OceanMart và StarBowl để nộp vào Ngân hàng Đại Dương đối với những khoản vay bị coi là nợ xấu. Bị cáo xin cơ quan thanh tra ghi nhận chuyện đó nhưng họ nói rằng đó không phải là trách nhiệm của họ.

Bây giờ NH Đại Dương yêu cầu bị cáo bồi thường thiệt hại thì bị cáo nghĩ là không thỏa đáng.

Bị cáo đã nhận tội, nhưng nếu hôm nay HĐXX đại diện cho lương tâm, mong HĐXX xử cho bị cáo vô tội.”

cùng chuyên mục
Kéo xuống để xem tiếp nội dung
Xem thêm trên infonet