Jane và Jesica là bạn học cùng trường đại học, sau khi tốt nghiệp họ vô tình cùng được nhận vào làm việc tại một công ty xuất nhập khẩu lớn của thành phố, cùng ở bộ phận kinh doanh nội địa.

Chỉ sau 3 tháng làm việc, nhờ thành tích và kết quả làm việc vượt trội, Jane đã được cất nhắc trở thành trưởng nhóm kinh doanh rồi nửa năm sau được bổ nhiệm làm trưởng bộ phận kinh doanh. 

Nhìn bạn mình thăng tiến liên tiếp, còn mình thì vẫn là nhân viên bình thường như hồi mới vào, Jesica rất khó chịu, cô về than thở với bố. Bố Jesica tuy đã về hưu nhưng ông đam mê điêu khắc, ngày nào ông cũng ở trong nhà kho đục đẽo các khúc gỗ và mơ ước sẽ có ngày mở được triển lãm điêu khắc gỗ của riêng mình. Ông khuyên con gái: “Đừng nhìn Jane nữa, hãy nhìn chính bản thân mình”.

Nhưng Jesica không làm được điều đó, một năm sau, cô lại về than với bố, Jane đã lên vị trí trưởng đại diện kinh doanh của miền Bắc, 3 năm sau cô lại đau khổ kể với bố việc Jane vừa được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc thay người đương nhiệm. 

Bố Jesica lắc đầu nhìn con gái trả lời: “Bốn năm qua, con đã làm gì, Jescica. Jane cũng xuất phát như con, giờ cô ấy đã thành đạt, bố cũng đã thực hiện được ước mơ mở được triển lãm của riêng mình. Mọi người đều là chính mình, vậy con là ai? Con ngày đêm đau khổ nhìn Jane mà sống, tại sao con không sống cho mình, con tự đánh mất bản thân mình, làm cái bóng của người khác”.

Một năm sau, Jesica vui mừng về nhà thông báo với bố cô rằng, Jane bị tạm giam để điều tra, cô ta bị nghi ngờ trong vấn đề gian lận tài chính. Bố cô lắc đầu: “Con vẫn không sống là chính mình”.

Jane  bị mất việc, bị tịch thu toàn bộ tài sản còn bị tạm giam hơn một năm trời khiến cho Jesica rất sung sướng, nhưng trong thời gian bị tạm giam, Jane đã viết một cuốn sách về các bí quyết kinh doanh, khi được in, nó trở thành cuốn sách bán chạy nhất trong nước. Sau khi được tự do, Jane trở nên nổi tiếng, cô được mời đi thuyết trình trong các hội thảo kinh doanh và làm cố vấn cho các tập đoàn lớn.

Nhìn Jane tự tin phát biểu trong một chương trình phỏng vấn trên tivi, Jesica giờ đây mới đau đớn nhận ra những lời bố cô nói từ lâu, cuộc đời Jane thăng trầm nhưng cô ấy luôn là mình, còn cô sau bao nhiêu năm vẫn là một nhân viên quèn chỉ nhìn những gì người khác làm mà đố kỵ và ghen ghét. Nếu cứ sống thế này thì cô sẽ đánh mất mình suốt cả cuộc đời.

Nhiều người trong chúng ta đang sống như Jesica, thấy người khác tốt hơn mình thì ghen ghét, xấu hơn mình thì vui mừng. Thực ra người khác tốt hay xấu đâu có liên quan tới bạn, bạn sống là cho mình chứ đâu phải cho người khác. Hãy là chính mình, sống cuộc sống của riêng mình, đừng so sánh mình với bất kỳ ai và vui buồn với cuộc sống của họ, vì nếu thế bạn sẽ mãi chỉ là cái bóng của người khác mà thôi.

Nguồn ANTĐ