"Ôi dào, cái nghề "làm dâu trăm họ" ấy mà. Vui có mà buồn cũng nhiều!"…

Tay thoăn thoắt dùng khăn lau lại kính xe và nhặt vài chiếc lá rơi trên mui xe, anh T thoáng cau mày khi được hỏi về nghề của mình.

Khó khăn vẫn “bám”nghề

T mới vào nghề lái taxi được hơn một năm nay. Trước đây, T cũng đã từng lái xe, từ công nông cho đến xe tải trọng lớn, nên sau năm, sáu năm bôn ba, cùng với sự đổ vỡ trong hôn nhân, T quyết định xin vào hãng taxi có tiếng trên địa bàn thành phố Lào Cai. Với lý lịch có thâm niên gần chục năm lái xe cùng với sự hóm hỉnh đã khiến anh được nhận vào làm, vượt qua bao "xế" khác để trụ từ đó đến nay.

 "Ôi dào, cái nghề "làm dâu trăm họ" ấy mà. Vui có mà buồn cũng nhiều!"… (Ảnh minh họa)

Khuôn mặt xương xương pha chút khắc khổ làm chàng trai mới 30 tuổi như già dặn hơn, phong sương hơn. T trầm ngâm: Với mức thu nhập được tính là chia đôi, tiền xăng xe mình tự mua, chủ hãng xe sẽ được hưởng 50% trong tổng số tiền mà mình làm ra trong một tháng. Nhiều người lầm tưởng nghề này chỉ đơn giản là ngồi sau vô - lăng, đưa khách hàng đến nơi cần đến theo yêu cầu của họ, nhưng thực ra, sau nó là cả một chặng đường: Chặng đường nghề, đường đời và cả đạo đức nữa đấy.

Taxi chủ yếu tập trung nhiều tại thành phố Lào Cai. Theo thống kê, hiện trên địa bàn có khoảng 170 xe của 7 hãng taxi. Trong đó nhiều nhất là taxi Hiếu Hồng, sau đó đến các hãng Thiên Hải, Hải Yến, Sa Pa… Theo anh T, khách hàng đi taxi chủ yếu trong nội thành, hay một số huyện như: Sa Pa, Bắc Hà hoặc Bảo Thắng. 

Cũng có nhiều khách đi những tỉnh lân cận, như Lai Châu, Yên Bái và cũng có thể là cả Hà Nội... Song, thường thì những "xế" như anh chỉ đi đơn giản trong tỉnh, sang đến Lai Châu, còn như Hà Nội, anh thường "bán" khách. Đó là vẫn nhận khách, nhưng không đi mà bán cho "xế" thông thuộc đường Hà Nội, dù là ở nhà nhưng vẫn nhận được số tiền gọi là công đón được khách. Bởi, theo anh, nếu không thông thuộc đường Hà Nội, một chuyến đi được 5 triệu đồng, sẽ mất 1 triệu đồng nếu lỡ đi vào đoạn đường một chiều, 1,5 - 2 triệu cho việc dẫm vạch… 

Tính chi ly, nếu không cẩn thận, cả 5 triệu đồng sẽ mất trắng. Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, thu nhập của tài xế taxi có phần bấp bênh theo kiểu "hên - xui" theo từng tháng, khó khăn là vậy nhưng ai cũng cố trụ với nghề.

Trăm kiểu tranh giành khách

Có anh chàng lái xe cùng hãng với T, hiền lành nên thường bị bắt nạt. Có lần anh đã mời được khách đi Sa Pa, trong khi quay xe để đón khách, anh bị một đồng nghiệp (cùng hãng) chặn đầu xe không cho ra và nhanh chóng "hớt tay trên". 

Vậy mà anh ta không có phản ứng gì cả, trong khi những "xế" khác vô cùng bức xúc. Và, anh chàng kia, sau khi "vi vu" ở "thành phố trong sương" về đã bị những người bạn của mình cho một bài học vì tội "gà cùng một mẹ" lại đi "đá nhau". Tuy nhiên, đây chỉ là một trong những trường hợp hiếm hoi trong cùng một hãng taxi với nhau, sự tranh giành khách giữa các hãng taxi mới thực sự khốc liệt. 

Nhẹ nhàng là các kiểu mời chào, "đá gà, đá vịt" nói xấu nhau trước mặt khách ngay giữa ga. Nặng hơn là tranh giành kiểu "cướp trên giàn mướp" để rồi bị trận đòn "thập tử nhất sinh" và người bị thiệt thòi chính là khách hàng. Trường hợp dưới đây là một điển hình.

Ban đầu anh chàng tên P- cũng là một trong những "xế" của hãng taxi T đang làm. Sau đó, P rút lui và mua một chiếc xe riêng tự mình lái, song cũng loanh quanh làm ăn chỗ quen. Có lần, P mời được 2 vợ chồng du khách lên Sa Pa, sau khi đã thoả thuận giá và chất hành lý lên xe, song không hiểu vì sao, 2 vợ chồng này lại lên xe của hãng khác.|

Tranh giành mãi không được, cuối cùng P chơi nước "cùn": Nếu vậy anh chị cứ đi xe đấy đi, em chở đồ lên đến nơi cho anh chị và chỉ lấy 400 nghìn thôi!? Và thế là, 2 vị hành khách kia đương nhiên vừa phải trả tiền cho mình, vừa phải trả thêm tiền cho… hành lý.

Và cả những kiểu… "làm dâu"

T tâm sự: Lái xe taxi đúng như "làm dâu trăm họ". Bao nhiêu vị khách là bấy nhiêu kiểu đòi hỏi mà mình bắt buộc phải chiều theo. Có những người dễ tính, chỉ lên xe, ngồi ngắm cảnh đường phố, nhưng có nhiều người không đơn giản như vậy. Nào là điều hoà lạnh quá, hay là không đủ mát, rồi thì nhạc gì mà chán thế...

Và, lúc vui nhất cũng như lúc buồn nhất chính là lúc khách trả tiền. Hôm nào hên thì gặp khách dễ dãi, có thể chỉ là 5.000 - 10.000 đồng tiền "boa" là cũng thấy ngày hôm đấy may lắm, vui cả ngày. Nhưng hôm nào gặp khách "chằn" thì coi chừng, dù là 1.000 đồng khách cũng đòi trả cho bằng được, dù là trên xe khách "lỡ" để rơi rác, hoặc khách đòi cái này, muốn cái kia…

Một ngày làm việc của cánh tài xế taxi kết thúc vào khoảng 1 - 2 giờ sáng, nhưng cũng có những đêm gần như thức trắng để đợi, đón khách đi nhậu ở các nhà hàng. T kể một câu chuyện ấn tượng với anh hồi anh mới vào nghề. Đó là lần anh chở 2 anh chàng say rượu đi từ thành phố Lào Cai về Cam Đường. Đại lộ Trần Hưng Đạo thẳng tắp, thênh thang là vậy mà 2 anh chàng kia cứ vừa ngồi vừa lắc lư. Xe đi được nửa chặng đường thì… tự nhiên T thấy xe bốc mùi là lạ. Nhìn xuống, 2 khách hàng của anh đã "li - vơ - phun" tự bao giờ.

Đã điều hoà rồi, giờ lại thêm mùi lạ nữa thì chả biết xe phải cọ rửa đến bao giờ? Vậy mà đến nơi, 2 anh chàng còn kỳ kèo "bớt một thêm hai", đã không được đồng nào để cọ rửa xe mà còn phải chịu để bù thêm tiền vào trả cho chủ vì 2 anh chàng đó "uống rượu, hết tiền rồi!". Đúng là "hoạ vô đơn chí". T nhủ thầm, từ giờ sẽ tránh xa những anh chàng say xỉn.

Người làm nghề lái taxi mong muốn giản đơn là có sự nhìn nhận đúng đắn, sự cảm thông của mọi người. Bởi đâu đó vẫn còn tình trạng một số tài xế tự ý điều chỉnh đồng hồ, lấy đồ của khách để quên… nhưng đó chỉ là những "con sâu làm rầu nồi canh". Đời sống xã hội càng phát triển thì những loại hình dịch vụ cũng ngày càng nhiều hơn, sự cạnh tranh cũng khốc liệt hơn. Song, trên hết, đó là cái tâm của mỗi người làm nghề - Anh T tâm sự.

Nguồn Báo Lào Cai