Sau thời gian có phần tạm lắng, gần đây, hoạt động mại dâm trên địa bàn Đà Nẵng đang có chiều hướng diễn biến phức tạp. Nhóm P.V xã hội Báo Công an TP Đà Nẵng có chuyến thâm nhập thực tế....

 KỲ 1: MASSAGE TỪ A ĐẾN Z

“Mát xa” - “mát gần”

Để hút khách, một số chủ cơ sở massage trên địa bàn TP Đà Nẵng tìm cách “săn” những cô gái có nhan sắc và “giàu kinh nghiệm” về “phục vụ”. Trước khi vào nghề, những cô gái này được huấn luyện bài bản về cách “phục vụ” khách và làm sao có thể “moi” được càng nhiều tiền càng tốt.

Thấy tôi tấp xe vào, nữ nhân viên cơ sở massage M.H trên đường 2-9 (Đà Nẵng) hỏi ngay: “Xin lỗi, anh cần phòng VIP hay phòng thường ạ? VIP giá 100 ngàn đồng, còn thường giá 80 ngàn đồng”. “Vậy cho anh phòng VIP nhé”.

Cầm tiền vé, cô nhân viên ra hiệu để nam thanh niên đưa tôi lên tầng hai. Chàng thanh niên lớn giọng: “Một nữ xuống phòng 4 nhé”. Theo quan sát của tôi, phòng VIP được trang bị một chiếc giường massage, 1 bồn tắm và toilet...

2 phút sau, tôi nghe tiếng gõ cửa: “Anh ơi! Em xin phép được vào phục vụ nhé!”. Cánh cửa từ từ mở, cô gái khoác chiếc váy mỏng, ngắn trên hở dưới bước vào. “Em giúp anh cởi quần áo nhé. Mùi bia rượu nghe nồng nặc quá, chắc đây phải là tăng hai hoặc tăng ba gì rồi” – cô gái nói vẻ hờn yêu. Sau khi treo quần áo của khách lên chiếc móc, cô gái bắt đầu thực hiện động tác mơn trớn trên người khách và gợi mở ngay thông điệp... tới Z.

- Anh thư giãn chút chứ?

- Em cứ massage cho sảng khoái cái đã.

- Gớm, ông nào đến đây chả nói thế, cuối cùng cũng “làm một xíu” mới chịu về.

Tôi cười xòa, hỏi chuyện tiền nong, cô nói ngay: “Ở đây, anh làm tới T thì cho em 150 ngàn, còn đến M thì em xin 200 ngàn đồng. “Nhưng anh thích tới Z thì sao?” - tôi hỏi thì cô gái bảo “Ở đây bọn em chỉ phục vụ đến T và M thôi anh ạ. Nếu anh thích đến Z thì mình phải đến khách sạn, giá 1-1,5 triệu đồng, tùy theo thời điểm. Tuy nhiên, giờ em không thể đi được vì chủ đã quy định muốn “làm thêm” ngoài cơ sở thì phải trước 17 giờ”. Thấy khách lưỡng lự, cô gái chuyển sang than nghèo kể khổ như bao gái hành nghề mại dâm khác, rằng làm ở đây không có lương, tất cả trông chờ vào tiền “bo” và “đánh quả lẻ” bằng những cuốc “tàu nhanh”, “mát gần” cho khách. Cô “khai” quê An Giang, trước đây có thời gian làm tại TPHCM. Thời gian gần đây số lượng “em út” tăng nhanh, cạnh tranh khốc liệt quá nên cô ra Đà Nẵng “mưu sinh”, mỗi ngày kiếm 3-4 “tăng khách” cả ở phòng massage và “làm ngoài giờ” mới sống được. Rồi cô gái lại nũng nịu để chinh phục tôi... Hết giờ, cô gái cầm 200 ngàn đồng tiền “boa” rồi đưa số điện thoại, ngọt ngào: “Nếu anh có nhu cầu tới Z trước 17 giờ thì a-lô cho em nhé”. Hôn gió tạm biệt khách, cô gái ra góc nhỏ ở hành lang tầng hai, lấy cuốn sổ ghi chép. Cô giải thích cho khách “Sổ chấm công của bọn em đó anh” rồi đem đến nộp cho nhân viên lễ tân.

Đầu giờ chiều hôm sau, tôi liên lạc theo số điện thoại cô gái đưa và đặt vấn đề “tới Z” tại khách sạn, cô đồng ý ngay.

- Giờ mình gặp nhau ở đâu được em?

- Khách sạn nào thì tùy anh chọn. Chọn xong thì báo lại để em biết địa chỉ rồi đón taxi đến. Giá thì như em đã nói hôm qua, từ 1 - 1,5 triệu đồng, tùy thời gian anh yêu cầu phục vụ. Giá đó là chuẩn rồi anh ơi. Em phá giá bọn kia mà biết nó xử em ngay.

- Bọn nào mà ghê vậy?

- Đồng nghiệp và bảo kê.

- Em không có bảo kê dẫn đường à?

- Không, em thường trực ở cơ sở massage và đây là đi “đánh” quả lẻ.

10 phút sau, cô gái gọi lại cho tôi và chấp nhận “hạ giá” 700 ngàn đồng và địa điểm là một khách sạn nằm trên đường Trần Phú. Cô gái đến điểm hẹn không phải bằng taxi như cô nói mà là do một thanh niên có hình xăm trên cánh tay chở bằng xe máy. Cô gái vào khách sạn nhận phòng, chàng thanh niên ghé quán nước vỉa hè gần đó ngồi chờ. Phòng 301, tôi đẩy cửa bước vào, cô gái đã thoát y chờ sẵn...

Sau khi phục vụ khách, nhân viên cơ sở massage M.H ra hành lang lấy sổ rồi ghi “công”.

Vừa “phục vụ”, vừa cảnh giác

Tôi đến cơ sở massage T.A trên đường Nguyễn Tất Thành để kiểm chứng “lời đồn của giới chơi hoa”. Để xe dưới tầng hầm, tôi bước lên tầng trên mua vé VIP với giá 90 ngàn đồng. Lúc này, có nhóm 6 thanh niên trong tình trạng “chân thấp chân cao” bước vào. Thấy tôi chỉ lẻ loi một mình, một thanh niên trong nhóm nói: “Lẳng lặng một mình đi nếm của lạ thôi à?”. Tôi cười trừ bước vào phòng số 6 theo sự hướng dẫn của nhân viên lễ tân. Xông hơi, tắm hoa hồng xong nhưng vẫn không thấy cô nàng nào vào phục vụ, tôi mở cửa nhìn về phía hành lang. Biết khách đang “khó chịu”, chàng nhân viên lên tiếng: “Khách phòng số 6 đang đợi kìa, nhanh đi”. Nhận lệnh, cô gái trong bộ trang phục màu đỏ ngắn cũn vội vã bước đến. “Xin lỗi anh, hôm nay khách đông nên để anh phải đợi lâu. Để chuộc lỗi với anh, em hứa sẽ phục vụ hết sức chu đáo”.

Nữ nhân viên cơ sở massage T.A chuẩn bị phục vụ khách.

Dứt lời, cô gái yêu cầu tôi nằm lên chiếc ghế massage. Không cần biết khách có nhu cầu massage ở đâu, cô gái chỉ đưa tay “chọc chơi” ở những vùng nhạy cảm. Cô thỏ thẻ:

- Cho em xin chút ít niềm vui trong ngày nha anh?

- Là răng, anh không hiểu?

- Răng với môi gì anh, có muốn thư giãn chút cho vui không? Từ A tới T là 150 ngàn đồng, tới M 200 ngàn đồng.

- Anh chỉ thích “tàu nhanh” thôi.

- Ở đây chủ không cho chạy “tàu nhanh” anh ạ. Ở nơi làm cũ thì em có thể “tàu nhanh” tại chỗ cho anh nhưng khi đến đây làm em chỉ được phép “làm thêm” ở khách sạn khi quán đã hết khách thôi.

Nói rồi cô gái kéo chiếc áo dây xuống ngang bụng, bắt đầu “mát gần” cho khách theo quy định của cơ sở là chỉ đến T và M chứ không được đến Z. Kết thúc thời gian, cô gái nhét 150 ngàn đồng vào áo ngực, hôn khách cái chụt cảm ơn. Tôi cười, “Mỗi ngày nhẹ nhàng trôi qua với 10 cữ như thế này, em bỏ túi gọn 1,5 - 2 triệu đồng còn gì”. “150 ngàn đồng này cho cả 3 người đó anh: em, quản lý và bảo kê. Nhân viên đông, khách lại ít nên mỗi ngày có được 5 suất là may mắn lắm rồi...

Theo Nhóm PVXH/Công an Đà Nẵng