Đó là ý kiến của ông Trần Thanh Vân, Trưởng Ban Nội chính Thành ủy Đà Nẵng về việc lãnh đạo UBND TP cho phép chủ đầu tư và tổng thầu đưa 300 lao động từ Trung Quốc qua Đà Nẵng xây khách sạn (KS) JW Marriott.

Về việc lãnh đạo UBND TP cho phép Công ty TNHH Sichuan Huashi (Trung Quốc) đưa 300 lao động từ Tứ Xuyên qua xây khách sạn (KS) JW Marriott (đối diện sân bay Nước Mặn) do Công ty TNHH Đầu tư và phát triển Silver Shores (có lãnh đạo cũng là người Trung Quốc) làm chủ đầu tư, PV Infonet tiếp tục phỏng vấn Trưởng Ban Nội chính Thành ủy Đà Nẵng Trần Thanh Vân để làm rõ thêm những vấn đề liên quan đến an ninh quốc phòng.

Ông Trần Thanh Vân, Trưởng Ban Nội chính Thành ủy Đà Nẵng (Ảnh: HC)

Ông Trần Thanh Vân cho biết: “Thực ra tôi chỉ biết thông tin về việc này qua báo chí nên không rõ lắm. Nhưng theo quan điểm của tôi, “cán bộ kỹ thuật” mà chủ đầu tư và nhà thầu Trung Quốc muốn đưa vào Đà Nẵng cũng chỉ là lao động có tay nghề hơn lao động phổ thông thôi, và Việt Nam hoàn toàn đủ sức đáp ứng. Tình hình hiện nay lại đang hết sức nhạy cảm nên càng không có lý do gì để đưa lao động Trung Quốc vào. Họ cũng chỉ là lao động kỹ thuật chứ có gì ghê gớm đâu!”.

PV: Trả lời phỏng vấn báo Infonet hôm qua, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh cho rằng việc này có liên quan đến vấn đề an ninh quốc phòng nên cần phải đưa ra lấy ý kiến của Thường trực Thành ủy. Ý kiến của ông về vấn đề này như thế nào?

Ông Trần Thanh Vân: Tôi cho đặt vấn đề như thế là đúng. Lo lắng như thế là rất đúng. Thậm chí tại kỳ họp Quốc hội đang diễn ra, có đại biểu còn đề nghị đưa vào Nghị quyết là không nhận viện trợ, không vay của Trung Quốc để không “mắc kẹt” trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền, đòi lại lãnh thổ, lãnh hải bị họ chiếm đóng trái phép kia mà. Theo tôi, đặt vấn đề như vậy là rất đúng!

PV: Nhưng trả lời báo chí mấy ngày qua, Phó Giám đốc Sở LĐ-TB-XH Đà Nẵng Nguyễn Văn An vẫn nhất mực cho rằng việc cho phép chủ đầu tư và tổng thầu dự án KS JW Marriott đưa 300 lao động Trung Quốc vào Đà Nẵng là đúng quy trình, đúng luật. Ông thấy thế nào?

Ông Trần Thanh Vân: Về thẩm quyền, về quy định có thể là đúng nhưng nhạy cảm về chính trị, nhạy cảm về an ninh quốc phòng và với tâm tư, nguyện vọng của người dân Đà Nẵng thì cái đó là phải xem xét. Không thể gạt bỏ qua được. Không thể gạt bỏ qua được đâu. 

Doanh nghiệp có quyền đề nghị, nhưng cho phép hay không là thuộc thẩm quyền của chính quyền. Chính quyền phải sử dụng thẩm quyền này sao cho hợp lý, mà cái hợp lý trước tiên là bất cứ dự án đầu tư nào trên địa bàn đều phải ưu tiên số 1 giải quyết việc làm cho lao động địa phương.

PV: Vậy theo ông, nên xử lý việc UBND TP Đà Nẵng cho phép đưa 300 lao động Trung Quốc vào như thế nào?

Ông Trần Thanh Vân: Thực ra việc này do lãnh đạo Ủy ban quyết định chứ tôi không được hỏi ý kiến. Nếu được hỏi tôi cũng sẽ nói nên cân nhắc thật kỹ, nên tuyển chọn lao động trong nước cái đã, nếu thật sự không thể đáp ứng được thì mới nghĩ đến việc cho đưa lao động Trung Quốc vào. Nhưng làm gì đến nỗi trong nước mình không đáp ứng được? Công nhân của mình còn xây được nhiều công trình kỹ thuật cao, KS JW Marriott chỉ là công trình dân dụng thôi chứ có gì ghê gớm đâu.

PV: Nhưng UBND TP Đà Nẵng đã cho phép như vậy rồi thì theo ông, nên xử lý như thế nào?

Ông Trần Thanh Vân: Bây giờ cũng khó. Ủy ban đã đồng ý bằng văn bản rồi nên để xử lý thì có lẽ đồng chí Bí thư Thành ủy có đề nghị Bộ LĐ-TB-XH có ý kiến dừng lại thì mới được. 

Quản lý nhà nước về lao động thì Bộ LĐ-TB-XH có toàn quyền việc này. Chứ bây giờ lãnh đạo Ủy ban đã có ý kiến đồng ý rồi thì cũng hơi khó!

PV: Nhưng nếu phải đề nghị đến tận Bộ LĐ-TB-XH ra quyết định dừng việc này lại thì quá ảnh hưởng đến uy tín của Đà Nẵng?

Ông Trần Thanh Vân: Tất nhiên rồi. Dù sao nó cũng không hay rồi, rõ ràng là không hay. Nhưng phải đặt cái gì cao hơn chứ. Tâm tư tình cảm của người dân, rồi vấn đề an ninh quốc phòng phải được đặt lên cao hơn chứ!

PV: Chẳng lẽ lãnh đạo TP Đà Nẵng không thể làm cái việc sau khi xem xét thì thống nhất tạm dừng chủ trương đã đưa ra?

Ông Trần Thanh Vân: Vẫn được. Nếu anh dũng cảm, kiên quyết và thực sự cầu thị thì anh dừng lại vẫn được vì cái đó vẫn trong thẩm quyền của mình. 

Tôi nghĩ là dừng được. Sau đó tiến hành tuyển chọn lao động Việt Nam cho dự án này. Nếu thực sự không thể đáp ứng thì khi đó cho họ đưa lao động của họ vào cũng chưa muộn. Nhưng thực ra, tôi tin là thị trường lao động kỹ thuật cao của cả nước mình hoàn toàn dư sức đáp ứng với một công trình dân dụng như thế này.

PV: Xin cám ơn ông!

Lấy lý do gì để biện minh cùng hậu thế nếu chúng ta cũng vô ý như nàng Mỵ Châu?

Thử hỏi Công ty Sichuan Huashi đã thông báo rộng rãi về việc tuyển lao động tham gia xây KS JW Marriott chưa? Thông báo ở đâu và tiêu chuẩn tuyển dụng như thế nào? Và đã có bao nhiêu ứng viên người Đà Nẵng nói riêng, người Việt nói chung tham gia dự tuyển và bao nhiêu phần trăm trong số ứng viên ấy đã bị loại? Hạn chế phổ biến của những ứng viên bị loại là gì? Về trình độ kỹ thuật hay về ý thức lao động?

Nếu không đặt ra và đòi hỏi nhà đầu tư trả lời sòng phẳng những câu hỏi ấy thì chính quyền TP không những không thể thẩm định được đề nghị của Công ty Sichuan Huashi về việc đưa 300 lao động từ Tứ Xuyên qua Đà Nẵng để từ đó quyết định chấp nhận hay không chấp nhận đề nghị của nhà đầu tư, mà còn không thấy rõ nguyên nhân bất cập trong đào tạo lao động của Đà Nẵng nhằm kịp thời khắc phục một cách hiệu quả.

Một dự án đầu tư nước ngoài được “trải thảm đỏ” mời gọi vào Đà Nẵng - và không chỉ Đà Nẵng - bao giờ cũng phải đáp ứng cùng lúc ba yêu cầu: một là thu hút dòng vốn từ bên ngoài chảy vào địa phương; hai là được chuyển giao công nghệ hiện đại hơn công nghệ vốn có của mình và ít ra cũng không thấp hơn mặt bằng chung về trình độ công nghệ trong khu vực; ba là thâm dụng được nguồn lao động tại chỗ. Vậy dự án xây KS JW Marriott do Silver Shores làm chủ đầu tư đã đạt được một, hoặc hai, hoặc ba yêu cầu này? Hay chưa đạt yêu cầu nào?

Khi đề nghị đưa 300 lao động từ Tứ Xuyên qua Đà Nẵng tham gia xây KS JW Marriott, nhà đầu tư đã chính thức khẳng định yêu cầu thứ ba chưa đạt, và theo họ cái chưa đạt này là do Đà Nẵng đang thiếu lao động! Có đúng vậy không? Có thực thế không? Hay đấy chỉ là cái cớ để buộc Đà Nẵng phải chấp nhận sự có mặt của 300 lao động Trung Quốc ở khu vực bờ biển đang vọng hải đài?

Đây không phải là câu chuyện quản lý không được thì cấm. Đây chính là câu chuyện thương hiệu của Đà Nẵng trên lĩnh vực tạo nguồn nhân lực, đồng thời cũng là câu chuyện kết hợp giữa kinh tế với quốc phòng. Nàng Mỵ Châu trong cổ tích còn lấy lý do trái tim đặt nhầm chỗ để mà vô ý, còn người Đà Nẵng đương đại, chúng ta lấy lý do gì để biện minh cùng hậu thế nếu chúng ta cũng vô ý như nàng?

(Ông Bùi Văn Tiếng, Chủ tịch Liên hiệp Hội VHNT, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Đà Nẵng, nguyên Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng, người được mệnh danh là “Bí thư” huyện đảo Hoàng Sa)

HẢI CHÂU