Những lời lao xao

Theo PNO

Chưa bao giờ tôi nghe anh kể về vợ. Đó là một phụ nữ nhỏ nhắn, không đẹp nhưng có duyên, dù có vẻ gì đó khó gần.
Anh là đồng nghiệp của tôi gần mười năm nay, đủ để chúng tôi hiểu biết về nhau nhiều điều. Tôi biết hai con anh học hành ra sao, sở thích chúng thế nào, mẹ anh bao nhiêu tuổi, thói quen của bà ra sao….Đến chuyện nhà anh có bao nhiêu giò lan, anh phải chăm sóc thế nào mới có hoa; chuyện con chó nhà anh bỏ cơm, con mèo nhà anh đi mấy ngày không về….
 
Anh là người hay kể chuyện tiếu lâm nên ở đâu có sự hiện diện của anh là nơi đó sinh động hẳn lên. Vậy mà chưa bao giờ tôi nghe anh kể về chị.
 
Anh không kể nên chúng tôi ngại hỏi. Theo nhận xét của riêng tôi, vợ anh là người kín đáo. Tôi đã gặp chị vài lần khi có việc đến nhà anh, chị ít tiếp chuyện lâu với chúng tôi. Đó là một phụ nữ nhỏ nhắn, không đẹp nhưng có duyên, dù có vẻ gì đó khó gần. Hồi chưa có những phương tiện thông tin liên lạc cá nhân thuận tiện như bây giờ, thỉnh thoảng mới thấy chị gọi điện đến cơ quan, sau này có điện thoại đi động, chúng tôi không nghe chị gọi đến điện thoại văn phòng nữa.
 
Tuy anh không kể về chị, nhưng quanh tôi mọi người vẫn lao xao những chuyện về anh, những chuyện mà tôi chưa một lần được nghe từ chính anh. Rằng vợ chồng anh không hạnh phúc, hình như hai người sống ly thân đã lâu; rằng vợ anh ngày xưa là giáo viên tiểu học, sau bung ra làm ăn, phất lên và hiện là giám đốc một doanh nghiệp nhỏ. Tính chị cứng rắn và quả quyết kiểu đàn ông, chị lo toan kinh tế chính trong gia đình nên anh bị lép vế… Thậm chí, người ta còn nói vợ anh đôi lúc đối xử với anh không ra gì.

Đồng nghiệp với nhau nhiều năm, quen thuộc tính nết, chúng tôi biết anh là một người giàu tình cảm. Anh sẵn sàng giúp đỡ đồng nghiệp bất cứ việc gì dù khó khăn đến đâu, anh sống có tình và chan hoà với mọi nguời. Nói chung, chẳng ai chê trách anh điều gì mà ngược lại ai cũng quý mến anh. Chỉ có điều, sau lưng anh vẫn có những lao xao không mấy tin cậy, kiểu như trên đời chẳng có ai hoàn hảo cả, hay ông trời chẳng bao giờ cho ai được hết mọi điều….
 
Anh đột ngột ốm nặng. Một người chẳng bao giờ đụng đến ly rượu, điếu thuốc như anh mà lại bị xơ gan và có nguy cơ chuyển thành ung thư. Rồi anh phải trải qua phẫu thuật, cuộc sống được tính ngày, tính tháng chứ không phải tính năm. Hôm đến thăm anh trong bệnh viện, chúng tôi không gặp được vợ anh vì chị vừa đi ra ngoài. Chăm sóc anh lúc đó là đứa cháu trai ở quê vào. Nhìn anh gầy xọp, má hóp, tóc bạc gần hết, ánh mắt buồn thấy rõ, chúng tôi động viên anh cố gắng vượt qua, vài người còn nói những câu tiếu lâm để không khí đỡ nặng nề. Miệng anh méo xệch nụ cười buồn. Bệnh tật đã lấy mất đi của chúng tôi một người đồng nghiệp vui tính, luôn mang nụ cười đến cho người khác.

Anh xin nghỉ việc, hưởng chế độ một lần. Lần đầu tiên tôi thấy vợ anh đến cơ quan. Chị không nói gì nhiều về bệnh tật của anh, nhưng chúng tôi hiểu y học đã bó tay. Anh đã vậy nhưng vẫn có những lao xao về chuyện gia đình anh. Người ta nói trước khi anh đổ bệnh, vợ anh đã đưa đơn ly hôn, chị muốn chấm dứt cuộc sống ly thân, anh suy sụp một phần cũng vì nguyên nhân đó. Người ta còn kể, anh có con riêng với một người bạn gái hồi học đại học, mãi sau này vợ anh mới biết, đó là lý do chính khiến cuộc sống gia đình anh có một thời gian dài sóng to, gió lớn.

Tôi có việc ghé đến nhà anh hỏi vài tài liệu liên quan đến công việc lúc anh còn làm, nhân tiện thăm anh luôn. Mở cửa cho tôi cũng là đứa cháu đã gặp ở bệnh viện. Lên phòng, tôi thấy anh đang ngồi trên ghế dựa, hai chân ngâm trong thau nước, chị ngồi bệt dưới sàn cạnh thau nước, đang cầm chiếc khăn lau rửa chân cho anh. Chị nhẹ nhàng lau kỹ từng ngón chân, bàn chân, hết chân này đến chân kia, rồi lau lên đầu gối. Rửa chân cho anh xong, chị pha thau nước ấm khác, mở tủ lấy chiếc khăn mặt mới, nhúng nước lau mặt, lau tay cho anh, cũng với những động tác nhẹ nhàng và có phần âu yếm. Chị kể, hôm nay anh đã ăn được thứ gì, ăn biết ngon và ngủ cũng đẫy giấc hơn… Tôi chợt nghĩ đến những lời lao xao quanh cuộc sống của họ, không biết nó đáng tin cậy đến mức độ nào.
 
Nếu cho là chuyện không hay giữa họ có thật, chẳng lẽ mãi đến khi biết sẽ không còn có nhau trong cuộc đời người ta mới dành cho nhau sự thương yêu? Cuộc đời ngắn ngủi, sao người ta cứ mãi dằn vặt, làm khổ nhau để rồi phải ray rứt ân hận khi đã quá muộn màng? Tôi hy vọng những lời ong, tiếng ve lâu nay về anh chỉ là những đồn đại không thật.
 

cùng chuyên mục
Kéo xuống để xem tiếp nội dung
Xem thêm trên infonet