Do mưu sinh, không ít nữ CN như chị P. trong các KCN phải sống xa chồng, một mình “thân cò” nuôi con, vừa là mẹ, nhưng cũng vừa là bố, với chồng chất những vất vả, khó khăn…

Chị Vũ Thị P. (30 tuổi) đang làm CN tại KCN Bảo Minh, Nam Định. Chị P. lấy chồng năm 23 tuổi. Trước, hai vợ chồng cùng làm trong KCN An Xá, nhưng khi KCN Bảo Minh đi vào hoạt động, chị P. xin về làm để gần nhà hơn và tiện chăm sóc cho con. 

Hai đứa con đang tuổi ăn học, làm CN mãi không dành dụm được gì (thu nhập của cả 2 vợ chồng cũng chỉ 6 triệu đồng/tháng), nên chồng chị quyết định đi XKLĐ tại Nhật Bản, hy vọng kiếm được nhiều tiền hơn.

Chị P. rất hay cười và luôn tỏ ra lạc quan, nhưng ít ai biết, đằng sau đó là nỗi khổ tâm trong lòng chị. Với vẻ mặt trầm ngâm, chị P. tâm sự: “Từ ngày anh ấy đi cũng được hai năm có lẻ. Quãng thời gian ấy, tôi vừa làm mẹ vừa làm bố cho 2 đứa con”.

Ba mẹ con chị thuê trọ trong căn phòng chật chội, chỉ khoảng 10m2. Đồ dùng trong phòng chỉ có cái phản làm giường, một bếp ga và hai cái xoong để nấu nướng. Do bận đi làm tối ngày, nên chị phải cho 2 con ăn trưa tại trường, chỉ đến tối, chị mới có thể nấu được bữa cơm cho các con.

Chị P. kể lại cuộc sống khó khăn của 3 mẹ con khi không có bàn tay đàn ông trong nhà: “Những hôm trời mưa to, giông bão, sấm sét ầm ầm, ba mẹ con tôi sợ quá, ôm nhau khóc rồi cả đêm không ngủ được. Hay lần đứa bé thứ hai nhà tôi ốm, sốt vi- rút... phải cho đi viện ngay giữa đêm khuya, một mình tôi đã đưa cháu đi, rồi mấy ngày sau đó nghỉ làm để chăm cháu”.

Bên cạnh nỗi khó khăn, vất vả khi một mình chăm con, như nhiều phụ nữ xa chồng khác, nỗi nhớ người “đầu ấp, tay gối” với mình luôn âm ỉ trong chị. “Hồi chồng tôi mới đi XKLĐ, lúc đó tôi chưa có smartphone với những ứng dụng gọi điện miễn phí như bây giờ, nên một năm vợ chồng chỉ gọi cho nhau được vài ba lần. Những dịp lễ tết hay ngày kỉ niệm, nhìn mọi người có đôi có cặp tôi cũng ghen tị và tủi thân lắm. Có lần, nhớ chồng quá tôi đã gọi điện cho anh rồi khóc trong điện thoại, đòi anh ấy về... Nhưng sau đó bình tĩnh hơn, tôi đã xin lỗi và nói với anh ấy cứ yên tâm làm việc…”.

Xa chồng, nuôi con một mình, chị gặp không ít chuyện dở khóc dở cười. Chị kể, khi mới về đây làm, có anh đồng nghiệp thích, tán tỉnh chị và nói rằng chồng đi làm ăn xa như thế sẽ không giữ được mình, rồi sẽ bỏ tôi... “Những chuyện như thế, tôi đều kể cho chồng nghe khi gọi được cho anh. Anh luôn khuyên tôi cố gắng trong mọi hoàn cảnh, và tin tưởng anh”- chị P. kể.

Có thể nói, đối với những nữ CN, khi đã lập gia đình, họ luôn mong muốn được gần chồng để cùng nhau chia sẻ mọi điều dù là niềm vui hay nỗi buồn trong cuộc sống.

Tuy vậy, do mưu sinh, không ít nữ CN như chị P. trong các KCN phải sống xa chồng, một mình “thân cò” nuôi con, vừa là mẹ, nhưng cũng vừa là bố, với chồng chất những vất vả, khó khăn…