Khi biết mình bị bệnh ung thư xương phải cắt chân, bà Dịu nghĩ, con cái đã trưởng thành, ông trời thương đến khi nào thì thương, nên mình phải lạc quan, cười thật nhiều để chồng con yên tâm.

Bệnh nhân Trần Thị Dịu.

Tưởng thoái hóa lại thành ung thư

Bà Trần Thị Dịu quê Nghĩa Hưng, Nam Định đang điều trị tại Khoa Chống Đau, Bệnh viện K Hà Nội. Bà đã trải qua 3 đợt truyền hóa chất. Đến nay, dù trên đầu không còn sợi tóc nào những bà vẫn luôn lạc quan, luôn cười nói mặc kệ căn bệnh quái ác đang song hành với mình.

Gác những đau đớn, mệt mỏi sau ca truyền hóa chất, bà Dịu nói to, cười thật nhiều. Cả phòng bệnh số 4 nơi bà nằm điều trị đều cảm phục tâm lý kiên cường, lạc quan của người phụ nữ 50 tuổi này. Nói rồi bà kể “Chưa ngấm hóa chất nên tôi tươi vui thế này đây chứ vài ba ngày nữa ngấm hóa chất thì lại nằm ngoan như con mèo hen ấy. Nhưng tôi quan niệm đã khỏe là phải vui vì vui cười thì gia đình mình mới lạc quan được”.

Bà Dịu bị ung thư xương phát hiện từ tháng 5. Khi đó, bà không hề biết là mình bị ung thư. Bà Dịu kể trước đó chỉ thấy đau nhức gối. Bà đi khám ở bệnh viện tỉnh bác sĩ cho biết bị thoái hóa. Ở quê bà phụ nữ tuổi 50 ai chẳng bị thoái hóa xương khớp. Tuy nhiên, thoái hóa càng ngày càng nặng bà thấy đau quá đi lại cũng khó.

Dù thường xuyên đi kiểm tra sức khỏe nhưng bà Dịu chỉ kiểm tra máu, siêu âm ổ bụng cũng như làm các xét nghiệm lâm sàng khác, bác chẳng bao giờ để ý đến cái ổ gối đã bị thoái hóa của mình. 

Đến tháng 5 vừa qua, thấy đau quá khớp gối cứng lại bà Dịu khám ở tỉnh vẫn không ra bệnh. Bà lên Bệnh viện Việt Đức khám, bác sĩ chẩn đoán ung thư xương vì trong sụn khớp có khối u, sinh thiết có tế bào ác tính. Bà Dịu không tin lắm nên đi khám lại vài nơi. 

Bà bảo “Tôi không tin mình bị ung thư vì nó chỉ hơi đau tê kiểu thoái hóa. Những kiểm tra ở đâu cũng kết luận ung thư xương”. Các bác sĩ giới thiệu bà Dịu xuống khoa chống đau của bệnh viện.

Vào khoa, bác Dịu được bác sĩ tư vấn điều trị ung thư xương. Khi bác sĩ chỉ định hóa chất nhưng vì khối ung thư đã lan rộng ra cả ổ gối nên phải cắt bỏ chân. Bà Dịu xin suy nghĩ vài ngày. Thấy chồng con động viên, bà vào phòng mổ để cắt bỏ một chân. Dù mất một chân, đau đớn đến tận cùng nhưng bà luôn giữ trên môi nụ cười khi gặp mọi người.

Tâm lý quyết định chiến thắng

Bà Dịu kể “Chẳng ai vui khi biết mình bị ung thư cả, thậm chí có lúc tôi tự ti vì đôi chân giờ chỉ còn một, mái tóc dài đen mượt ngày xưa giờ chẳng còn sợi nào nhưng ai đến hỏi thăm tôi đều cười nói thoải mái. Họ động viên nhiều, dù có thể lúc đó mình tủi thân như muốn khóc nhưng không để nỗi đau không lộ ra tôi cứ cười to, nói lớn thế là chẳng ai còn sụt sùi thương mình cả”.

Khi chưa bị bệnh, bà buôn bán, thường xuyên đi xa. Đến giờ chỉ còn một đôi chân, bà đành ở nhà chờ ngày điều trị hóa chất xong sẽ mua chân giả lắp vào để đi.

Bác sĩ Nguyễn Thị Hương – Phó khoa Chống Đau Bệnh viện K Hà Nội cho biết bệnh nhân Dịu là một trong những bệnh nhân lạc quan tin tưởng của phòng. Các bác sĩ vẫn đang điều trị theo phác đồ truyền hóa chất cho bệnh nhân, bệnh nhân đáp ứng thuốc tốt.

Bác sĩ Hương cho biết hiện nay trong điều trị ung thư, tâm lý được xem như một phương pháp điều trị đặc hiệu cho bệnh nhân. Các bác sĩ thường tư vấn và luôn luôn phải động viên bệnh nhân. Người nhà bệnh nhân cũng rất quan trọng, họ phải thường xuyên bên cạnh để động viên bệnh nhân như thế mới giúp họ chiến thắng được bệnh tật. 

Hầu hết các bệnh nhân khi nghe tin bệnh ung thư họ đều nghĩ ung thư là án tử, họ bị sang chấn tâm lý rất lớn. Khi đó, công tác giảm đau cho bệnh nhân vẫn phải kèm theo cả công tác tư tưởng rất nhiều. Nhờ thế, có những bệnh nhân từ bi quan không tin vào y học có thể điều trị được ung thư, họ đã lạc quan hơn và chiến đấu với bệnh tật kiên cường. Có những bệnh nhân ung thư giai đoạn muộn họ vẫn sống được 6,7 năm nữa nhờ lạc quan. Bệnh tái phát họ lại đến viện điều trị.

Hương Linh