Tôi chỉ nghĩ đơn giản, nói xuôi ngược cao thấp gì thì đây cũng chỉ là chương trình giải trí, vừa nấu bánh chưng vừa xem, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa xem, vừa tán gẫu vừa xem, không quá nghiêm trọng hoá nó, vì nó chả phải tác phẩm tác phiếc gì....

Khán giả vẫn còn hóng táo quân nghĩa là chương trình vẫn còn mặn với người xem, đáng chúc mừng ekip sáng tạo và các nghệ sĩ.
Và các nghệ sĩ cũng khôn ngoan hơn khi tiếp thị chương trình bằng cách úp mở về nội dung nào là năm nay rất kinh văn khiếp, đụng chạm hơi bị ghê văn gớm, nào là chạm cả tới nhiều vấn đề nóng ơi là rát, nhạy ơi là cảm. Rồi các nghệ sĩ phải bí mật tới mức ....tập đêm. Rồi chúng tôi làm chương trình này chả vì catse, chấp nhận nhai mỳ tôm....tóm lại là trình úp mở của các cô các chú đã gần chạm trình sơn lâm mãi võ...
Nhưng càng thế người xem càng cảnh giác.
Vì hễ quảng bá nhiều thì dở nhiều, đó như thành quy luật, chả phải táo mà cả phim.
Hy vọng năm nay Xuân Bắc không còn tự ái làu bàu trên báo khi khán giả chê: “Năm nào phát sóng Táo xong đều: Không hay bằng năm trước, nhạt, vớ vẩn, không đẳng cấp.... Bọn tớ hết động lực để làm rồi và thực ra là bọn tớ không đủ trình độ để làm "mặn" hơn một món ăn trong bữa tiệc mà các bạn có để đón tết”.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản, nói xuôi ngược cao thấp gì thì đây cũng chỉ là chương trình giải trí, vừa nấu bánh chưng vừa xem, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa xem, vừa tán gẫu vừa xem, không quá nghiêm trọng hoá nó, vì nó chả phải tác phẩm tác phiếc gì, nhưng cũng không đánh giá thấp nó vì chắc chắn không ít thì nhiều cũng cho người xem được thư giãn chút chút đêm 30 Tết cho vui vẻ. Thế thôi. Im lặng mà làm. Im lặng mà chiến. Cần là cần cái mới mẻ, mới mẻ thì lại vô cùng khó. Làm nhiều thì nhạt là lẽ tất nhiên, nhạt cũng đừng nên chê bai quá nhưng cũng đừng phấn khích quảng bá quá, nói thế thôi, cứ từ từ, khoai sẽ nhừ, đi đâu mà vội ngợi ca cái đang làm, hãy để cho khán giả tự xem, tự cười, tự phán.

Giải trí thì thế thôi, cứ hoắng lên cho lắm tới khi phát sóng, nào chỗ này cắt, chỗ kia xẻo, chỗ nọ nghiền, cuối cùng xem nhạt hều...như táo năm ngoái đấy...

Úp mở... như Táo quân  

VIỆC NÀY THÌ CÔNG KHAI VẪN NHƯ ÚP MỞ
Báo chí rất ủng hộ ngày đầu ra quân phạt người đi bộ vi phạm luật giao thông, điều đó chứng tỏ xã hội rất mong muốn kỷ cương, rất mong muốn văn hoá khi tham gia giao thông, văn minh đường phố.

Và cái quy định xử phạt này cũng đã công bố từ mấy tháng trước, công khai, minh bạch, chỉ tiếc là chả mấy ai đi bộ đọc phần sẽ quy định... phạt mình.

Công khai như thế nhưng khi đưa ra thực thi lại rất úp mở khi xử phạt.

Vì sao nói úp mở?

Vì khi bị chất vấn là nhiều tuyến phố hè đường bị lấn chiếm cả rồi, làm sao có chỗ cho người đi bộ đúng luật? Trả lời, thì đi xuống lòng đường nhưng phải sát lề đường. Sát lề  đường là sát thế nào, sát thế nào thì đúng mà sát thế nào thì phạt? Hỏi thế thì chả ông nào chỉ ra được, vạch ra được,  thì đại khái là sát một cách an toàn...Luật không thể thực thi theo cái quy định đại khái như vậy, khi mà hè đường bị chiếm thì không phạt lại hăm hở đi phạt cái anh đi bộ bị tước mất quyền đi bộ trên hè đường, thế là úp mở.

Lại hỏi tiếp, chính các bác kẻ vẽ đường dành cho người đi bộ nhé, và người đi bộ rành rành qua đường nhé, đúng nhé, nhưng lại phải băng qua  dải phân cách như thế này thì có phạt không? Băng qua dải phân cách dứt khoát phải phạt, vâng ạ, nhưng vạch đường thế này không băng qua dải phân cách thì băng qua đầu các bác mà đi à? Thế không là úp mở thì là gì:

Vì thế để việc thực thi cho nó sạch, minh bạch, rõ ràng, không phải úp mở, tốt nhất nên cần thời gian để xử lý cho xong, cho hết hạ tầng giao thông, hè phố lề đường thoáng đãng, kẻ vẽ lại đường bộ, đường xe cơ giới cho nó rõ ràng đàng hoàng....tiếp tục khuyến cáo, tuyên truyền cho kỹ rồi làm các bác ạ.

Tôi lại có chút ngạc nhiên là tại sao các bác lại chọn mấy ngày giáp tết này để ra quân, với lượng người và xe ùn ùn, mà các bác nói rất dễ thương, ai vi phạm mà không có giấy tờ tuỳ thân thì đưa về đồn...sao mà toàn nghĩ hành dân thế các bác...

Đừng cố đấm ăn xôi, quy định xử phạt đúng rồi, nhưng điều kiện, cơ sở hạt tầng chưa hội đủ yếu tố thực thi thì phải từ từ, nôn quá, nóng quá, máu quá rồi dăm bữa nửa tháng mệt, mỏi, chán, nản...bỏ...như vốn rất nhiều thông tư nghị định nước ta từng bị...bỏ rơi mồ côi rồi...Thật.

Hay như cách nhìn của báo Tuổi Trẻ cười, nên mở lớp học đi bộ và cấp bằng?

CSGT xử phạt người đi bộ: Không có cơ hội đi đúng luật!

VIỆC NÀY THÌ ÚP MỞ MỘT CÁCH CÔNG KHAI
Thông tin báo đưa thế này: Một vụ cưỡng chế nhà dân vừa được thực hiện để tiến hành xây dựng cầu nối liền tuyến lộ từ thị trấn U Minh đến rạch Cây Khô (huyện U Minh, Cà Mau). Người dân cho rằng, đúng ra con đường này phải được đi thẳng, nhưng do “né” nhà chị ruột của Chủ tịch thị trấn U Minh nên con đường đã được… bẻ cong.

Thi công đường lộ thì đúng là quá công khai luôn, công khai như khoả thân, thế mà vẫn không bịp được dân khi hoá ra chính là cái chỗ đường cong cong hình vại kia lại là uốn cho cong để né nhà chị ruột chủ tịch thị trấn.

Chỉ là chủ tịch thị trấn thôi nhé, quan bé xíu thôi nhé, mà công trình lừng lững của nhà nước phải né đấy, né nên khi dân chất vấn mới úp mở, không biết rồi trả lời đó là đường cong mềm mại hay không? Hoặc gọi cho đúng bản chất: cong mềm một cách úp mở vì đã lỡ...
Cưỡng chế nhà dân để xây cầu "né" nhà chị ruột Chủ tịch thị trấn? 

TÁO THÀNH PHỐ SỢ TẮC ĐƯỜNG

Năm nay thông tin này hay. Đến như ông Táo còn sợ tắc đường nên đành bái biệt trong lưu luyến với gia chủ để lên đường sớm một ngày. 

Thế mà cũng chả yên.

Như tấm ảnh này và lời chú thích dí dỏm của thầy giáo Văn Như Cương: Tiễn ông Công ông Táo về trời. Bến đông xe quá


 Sợ “tắc đường”, người Hà Nội tiễn Táo quân về trời sớm

KIỂM ĐIỂM HOÁ RA LÀ...TUYÊN DƯƠNG 

“Một bộ phận không nhỏ” thì năm nào cũng thế, cứ cần mẫn một thông điệp ghi công trời biển của lãnh đạo, cứ như thể họ “là một, là riêng, là duy nhất”, cứ như thể chỉ cần tài lèo lái của lãnh đạo thì “có một cây thì sẽ có rừng”. Người ta đứng dậy, cố tỏ ra chau mày, trầm bổng những lời vàng ngọc về sếp. Họa hoằn lắm mới có vị dũng cảm “phê bình” cái sự thờ ơ, vô trách nhiệm, thiếu quan tâm đến bản thân chỉ vì quá mải mê công việc, chăm lo cho quyền lợi của anh em trong cơ quan.

Tôi từng chứng kiến không ít vị được khen đỏ mặt, bối rối vì ngượng, vì biết rõ mình không xứng đáng như thế.
Ấy cũng có thể là khi người ta kiểm điểm người của “phe mình” với việc nêu cao công trạng, ca ngợi nỗ lực, biểu dương tinh thần vượt khó, ghi nhận thành tích.

 ‘Bấm bụng’ cười buồn vì màn kiểm điểm công chức

QUÀ BIẾU TẾT THĂNG HÀM...TƯỚNG

Gọi là ...biến tướng.

Lẽ ra, Tết nhất là dịp để nghỉ ngơi, gia đình sum vầy, cùng nhìn lại những thành quả một năm đạt được, rút ra những bài học từ sự vấp váp… nhưng giờ đây, ngoài lo cái Tết cho gia đình, nhiều người còn lo thêm “quà biếu”, phải tiêu tiền như “rác” dịp trước Tết. Quà biếu ở đây không phải chỉ là “khúc giò, chai rượu” mà nhân dịp Tết, nhiều người muốn bày tỏ mong muốn, tình cảm của mình với một người có quyền năng, chức tước, vị thế trong xã hội… có thể giúp mình đạt được mong muốn, mục đích nào đó, có thể về kinh tế, chức tước. Chuyện biếu xén, đút lót thường dễ được chấp nhận vào dịp Tết và các cơ quan phòng, chống tham nhũng cũng khó xử lý người hối lộ lẫn người nhận hối lộ. Bởi lẽ, rất khó phân biệt rạch ròi giữa quà tết và hối lộ. Chỉ có người trong cuộc, tức là người tặng quà và người nhận quà mới có thể biết được gói quà đó có giá trị như thế nào và có hàm ý gì. 

Quà Tết biến tướng 

MƯỜI NĂM VÀ MƯỜI NGÀY 

Vụ biển báo giao thông lạc hậu, lạc điệu, vô lý giăng khắp nơi, có loại biển báo lỗi thời cả chục năm trời nay, chả thấy thay. Đùng phát, lệnh Bộ trưởng phát ra, không nhổ biển báo lỗi thời thì nhổ chức. 10 ngày xong. Không nên biểu dương cái sự xong 10 ngày này mà còn phải kỷ luật, vì hoá ra việc của anh tại sao không làm, tại sao phải tới lúc cấp trên doạ cách chức mới làm. Vì lười biếng, trể nải hay vì dùng nó để bẫy các phương tiện. Từ thông tin này hiểu rộng ra còn nhiều việc nữa ở trên đất nước, không phải là không thể xử lý nhưng cái kiểu làm việc chiếu lệ, ề à quen rồi.

Đã tháo dỡ hết biển báo dưới 50km/h sau 10 ngày 

Trên Facebook hôm nay:

 *Trần Quang Đức: 


Chúc Mừng Năm Mới (chữ Nôm)
Ảnh Tết năm Bính Thìn 1916, cách nay đúng 100 năm (Nguồn: Albert Kahn)

*Hồ Huy Khang:

Hôm nay ngày ông Táo. Nhớ đừng thả túi nilon nha bà con.

Cám ơn các bạn trẻ Hà Nội.

*Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo:

Hôm qua có Bs-Nhà thơ Lam Thi Tu em nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ ra HN, được biết Mỹ Dạ dạo này bệnh Alzhermer, sa sút trí nhớ nặng. Tú kể, đến thăm, Dạ lấy tờ giấy gập lại làm "chìa khóa" mở cửa! Tất nhiên là không mở được. Tú phải gọi con gái Hoàng Dạ Thư về mở khóa mới vào nhà được. Nghe vừa buồn, vừa buồn cười. 

Nhưng thấy mấy bức ảnh con gái mới chụp cho vợ chồng ông bà Tường Dạ thì rất vui tươi. Mong ông bà và các cháu trong đó đón Tết vui vẻ.

Đại sứ Mỹ: Ambassador Ted Osius:

Đây là năm thứ hai liên tiếp tôi làm lễ tiễn ông Công, ông Táo cùng gia đình. Năm nay, chúng tôi ở Huế, một trong những trung tâm văn hóa quan trọng của Việt Nam. Khi tiễn ông Công, ông Táo về trời bằng cách thả cả chép, chúng tôi cầu nguyện tiếp tục được may mắn, hạnh phúc, hòa bình và thịnh vượng, và chúng tôi cũng chúc các bạn như vậy!

For the second year in a row, I'm celebrating Kitchen Gods Day with my family. This year, we're in Hue, one of Vietnam's most important cultural centers. And as we send off the Kitchen Gods to the heavens by releasing carp, we're praying for continued luck, happiness, peace and prosperity. Wishing you all the same!


*Ha Trang: 

Lạy Mệ! Hà Nội tháo xuống, chừ Huế lại giăng lên. Những "vòng kim cô" trên đường Lê Lợi!

*Lê Thuận Nghĩa:

Gió đông thì vẫn gió đông

dăm bảy đời chồng em vẫn là em

ngắm đào toe toét đầu thềm
mới hay Xuân cũng điên điên giống mình
....

*Nhà thơ Phạm Dạ Thuỷ:

HẸN…

Ta nợ nhau
một cái nắm tay 
một vòng ôm chật 
một khúc ru trầm 
một giờ trăng mật 
một tình trăm năm
anh thiên đường anh địa ngục 
anh nụ cười anh nước mắt
hư vô hư vô không không sắc sắc
em bám vào thơ em níu vào mơ
một ngày về cỏ tìm nhau đòi nợ 
trả nhau hơi thở trả nhau ánh nhìn
trả nhau lời tình chưa thành tiếng nói
hôn lên mắt buồn chưa từng đắm đuối
hẹn nhau cỏ biếc ngày mai
hẹn anh xóa nỗi đau dài
hẹn anh…

*Trưởng thôn Khoai Lang:

EMAIL CỦA BÁ KIẾN

Thành phố Âm phủ, không ngày tháng năm
Gửi Trưởng thôn Khoai Lang ( Vinh khoai)
Tao thì chú biết, dân Việt Nam đều biết, thằng nào biết chữ, từng đi học mà không bị tao hành cho vỡ mặt, bét mắt, giỏi thì kiếm được dăm bảy điểm, ngu thì cứ một hai điểm, trượt võ chuối, nhẩy.
So với chức vụ bây giờ, nhiều chức quá, tao chẳng nhớ, thì cái chức của tao thời đó chẳng là cái đinh gỉ, nhẩy.
Thế nhưng nhờ trời, tao thấy tự hào đấy.
Mày cười cái gì. Tao, cái thằng Bá Kiến làng Vũ Đại, chức vụ như con tép muỗi, thế mà nhờ ác gian ác báo, nhờ hà hiếp dân lành, nhờ tham lam vô độ, nhờ mưu toan cướp mồ hôi nước mắt của dân làng mà nổi tiếng. Tiên sư lão Nam Cao, nghe nói là nhà văn hả mày, tự dưng nó đưa tao vào tác phẩm, thế là cái tên tao cứ vậy nổi dài dài, nổi đàng hoàng, nằm trong hàng triệu kệ sách đàng hoàng, còn hơn cả tên tuổi mấy vị tiền bối ấy chứ. Thì cứ hỏi xem, hỏi Bá Kiến và một vị tiền bối nào đó, xem người ta biết ai nhiều hơn. Cho nên cái loại nhà văn chúng mày kinh lắm, tao sợ. Chúng mày yêu quý ai, chỉ vài đoạn văn, mấy câu thơ, chúng mày lưu giữ cho thiên hạ muôn đời kính trọng, chúng mày ghét ai, kiểu loại người như tao chẳng hạn, bị chúng mày ghét, chúng mày tả, chúng mày chửi đểu, thế là cái tên Bá Kiến bỗng trở thành biểu tượng ác độc, khốn nạn của loại quan làng, quan xã, cũng truyền tiếng xấu đến cả trăm năm, cả ngàn năm. Tao chết có yên mồ yên mả được đâu. Từ ngày ấy tới giờ, tên tao lúc nào cũng bị réo, bị mổ xẻ, bị khinh bỉ từ trong lớp học ra góc làng, từ trong các cuộc thi cử, từ trong các câu chửi của dân chúng. Ơ hơ, mà lạ, quan bây giờ gồm những ai tao biết đâu, bà con chú bác họ hàng chi đâu, mà hễ gặp thằng quan nào hư đốn, mất dạy, tham nhũng là dân chúng cứ áp cái tên tao vào đấy, là sao? Thử hỏi có bất công quá không. Suy cho cùng cũng do mấy thằng nhà văn của chúng mày mà tao nên nông nỗi này, chết cũng không yên.
Vinh khoai.
Tao đã ngậm đắng nuốt cay không nói, thôi thì cái thân cái phận như con chó ghẻ rồi, cả làng Vũ Đại ngày ấy ngoài mặt thì dạ dạ, trong lòng đã coi tao như con chó rồi, thôi đành chịu. Nhưng mà mấy ngày nay, từ cái chuyện ở trên chúng mày, nhiều người lại lôi tao lên, so so, sánh sánh, ui trời ơi, tên tao cứ vặn lên xoắn xuống, quăng qua quật lại, nằm dưới bảy thước đất mà phỏng có yên thân. Nhưng có điều này tao phải nói, thực ra thì, tao có ham, có giàu, có hà hiếp đấy nhưng so với một số chuyện đang xảy ra trên kia-nơi chúng mày đang sống, tao là con muỗi. Giàu như tao ngày đó cũng chỉ nhà năm gian, tiền chủ hậu khách, cơm ăn cá đồng, uống rượu cuốc lủi, chứ mấy quan tham bây giờ, mà chỉ dám nói quan xã thôi nhé, cơ ngơi tài sản của tao là cái đinh gỉ, nhẩy. Thế thì xin các bác các chú các cô, trên báo chí cũng như trên báo mạng, trên Web cũng như trên Bờ lốc bờ leo đừng có mang tên tao ra mà gán cho ông này bà kia là lũ quan tham ấy, tội, tội, tội, nghĩa tử nghĩa tận chúng mày ạ.
Vinh khoai.
Dưới này, tao và Thằng Chí thân nhau lắm. Dưới này tao và nó như nhau thôi, xương cốt thôi, chẳng có gì mà bon chen, đã không còn bon chen thì chẳng có gì mà hậm hực nhau, oạnh ọe nhau, hà hiếp nhau, giành giật nhau. Nói với mấy đứa quan tham ấy rằng, tham lắm thì cũng thế, rồi cũng xuống đây cả thôi, xương cốt thôi, sống trên đó tử tế thì còn yên, sống chẳng ra gì, noi gương tao, nhắm mắt xuôi tay từ thời tám hoánh đến giờ mà người đời vẫn nọc tên ra chửi, rồi có thằng quan tham nào xấu xa trên dương thế ức hiếp dân lành, lại lôi tên lôi tuổi mình ra mà áp vào, mà so sánh. Khổ.
Có tin này tao cũng báo luôn, thằng Chí và con Nở đã ly hôn rồi.

Tái bút: Có điều này cái ông Nam Cao quên chưa viết, khi thằng Chí nói với tao "Tao muốn làm người lương thiện”, tao đã trả lời hắn rằng: "Ngay tao, Bá Kiến, muốn làm người lương thiện cũng chẳng được là mày. Trên hàng Tổng, hàng Phủ nó có cho tao làm lương thiện đâu. Tao chưa thì tới lượt mày thế nào”. Nhớ bổ sung Vinh khoai nhé.
Tao thăng….

Nguyễn Quang Vinh