Đến thăm nhà chị Hải ngày cuối năm, trong căn lều lụp xụp ở giữa đồng, chúng tôi không khỏi chạnh lòng...

Nhìn lũ trẻ con nhà chị nheo nhóc chơi đùa, đứa lớn hơn thì bắt cá, đứa nhỏ thì nghịch ngợm cùng đàn gà, đàn lợn, đàn chó… xung quanh là đầm nước mênh mông mà không khỏi chạnh lòng, khi ở giữa Thủ đô có gia đình sinh tới 14 con, đồng nghĩa với cảnh nghèo khó...

Cách trung tâm thành phố Hà Nội khoảng 20km, đến làng Cồ Bản, phường Đồng Mai – Hà Đông, chỉ cần hỏi thăm đến nhà cặp vợ chồng sinh nhiều con nhất Thủ đô, ai ai cũng chỉ rõ tường tận.

Chị Hải cùng đửa trẻ thứ 14 vừa mới sinh

Người dân địa phương đã quá quen thuộc với hình ảnh của đại gia đình nhà anh Ngô Doãn Năm, chị Đặng Thị Hải cùng 14 người con nheo nhóc sống giữa túp lều rách nát giữa cánh đồng làng Cồ Bản.

Điện không, không nước sạch, không ti vi… trong căn lều tuềnh toàng được che chắn bởi những tấm gỗ, tấm bạt, trong lều thì lộn xộn quần áo là tất cả tài sản mà gia đình anh chị có.

Túp lều chẳng có gì đáng giá

Khắp nhà treo toàn quần áo rách rưới, chiếc xe máy cũ được mua năm ngoái với giá 1 triệu đồng nay đã hỏng nhưng không có tiền sửa nên vẫn đắp chiếu để bên ngoài. Tăng gia bằng vài con gà, con vịt và ao cá, thu nhập hàng ngày không có mà chỉ trông vào cuối năm, nên hầu như những bữa ăn hàng ngày của gia đình không bao giờ có thịt cá mà chỉ có rau nhặt nhạnh được trên cánh đồng.

Đứa lớn mải kiếm tôm, cá dưới đầm nước

Tiếp chúng tôi, trên tay còn ẵm đứa trẻ chỉ hơn tháng tuổi, chị Hải tâm sự: “Đây là đứa thứ 14 của hai vợ chồng tôi. Đứa lớn nhất năm nay cũng 25 tuổi, nhà đông con, nhiều lúc bố nó cũng không nhớ hết tên các con...Hiện tại gia đình có 6 đứa đi học. Năm ngoái, vì không có đủ tiền đóng học phí nên cho chúng nghỉ, nhưng được sự giúp đỡ của các ngành, đoàn thể, bà con làng xóm, bắt đầu từ năm nay chúng được đi học và được miễn học phí…”

Theo chị Hải, gia đình chị sống dựa chủ yếu vào việc mò tôm, bắt cá tại 2 đầm cá thầu được của địa phương, vài con lợn, đàn gà, đàn ngan… hàng ngày, thức ăn cung cấp cho cả gia đình là bắt con cá, con tôm.

Những đứa nhỏ nheo nhóc chơi đùa

Anh Năm, chị Hải xây dựng gia đình với nhau năm 1988, từ đó đến nay, trong 25 năm vợ chồng anh chị sinh liên tiếp 14 đứa con, trong đó có 8 con trai và 6 con gái, thường thì mỗi đứa cách nhau 2 năm, cũng có đứa chỉ cách nhau 1 năm.

Ba đứa lớn nhất đã xây dựng gia đình, nhưng đứa con gái lớn nhất sinh năm 1989 hiện cũng đã bỏ chồng về sống cùng bố mẹ ở túp lều rách nát giữa đồng. Còn 6 đứa em đang đi học tại các trường tiểu học và trung học gần nhà, 1 em đang đi mẫu giáo, còn 2 em bé nhất ở nhà với bố mẹ.

Chị Hải bùi ngùi: “Rất may là các con của chị khi đi học đều được miễn học phí bởi gia đình thuộc hộ nghèo, bởi nếu không được miễn học phí thì chúng tôi biết lấy tiền ở đâu ra cho chúng nó đi học.”


Khi chúng tôi hỏi về ngày Tết của gia đình, chị Hải buồn buồn Kể: “Tết chả có gì, chỉ mua mấy cân gạo để gói bánh chưng cho lũ trẻ để có Tết thôi. Phải bán mấy con gà vịt nhà đang nuôi để lấy tiền mua sắm... Còn bọn trẻ, chỉ có cho các con, đứa là cái bút, quyển sách, đứa là quyển vở, bộ quần áo mới....”.

Nguyễn Hiếu