Một đứa trẻ 4 tuổi, mất cả cha lẫn mẹ vì căn bệnh HIV. Những ngày tháng tiếp theo, em sống với người bà đã 80 tuổi. Sự mất mát, đau thương đã tôi luyện cho em sự vững chãi, kiên cường và một trái tim trẻ thơ đầy nhân ái.

Thời gian là bàn tay "bụt’’ xoa dịu vết thương lòng. Hôm nay, em đã học sinh lớp 7, chăm ngoan, học giỏi. Càng lớn, sự nhớ thương về cha, mẹ quá cố sinh thành ra mình càng tăng gấp bội. Bức thư gửi "Mẹ yêu quý’’ của em đã khiến ai một lần đọc nó đều phải rơi nước mắt vì xúc động!

Tác giả bức thư là em Ngô Kiều Anh (Lớp 7A, Trường THCS Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu, Nghệ An). Tác phẩm đạt giải nhất trong cuộc thi "Thư gửi mẹ’’ do nhà trường tổ chức. Bức thư là sự trải lòng của em về người mẹ quá cố.

Cô Nguyễn Quỳnh Liên, hiệu trưởng Trường THCS Diễn Kỷ (ở giữa) và em Kiều Anh (bên tay phải) - ảnh: Nhân vật cung cấp

Có lẽ khi đọc bức thư này, sẽ khó ai nghĩ đây là những dòng tâm sự của một cô bé lớp 7. Từng câu chữ tròn trĩnh, sâu sắc, hiểu đời... mà ta cứ nghĩ đó là một người từng trải. Bức thư là một vòng tròn tâm trạng đan xen. Có ký ức đau thương, những mảnh vỡ quá khứ, nỗi buồn thân phận... trải dài trên trang viết đầy nước mắt, xót xa. 

Ở đâu đó, trong từng câu chữ hiện lên niềm hy vọng, sự quyết tâm vượt lên chính mình của một đứa trẻ chịu nhiều vết thương đau của quá khứ. Có lẽ ai ở trong hoàn cảnh như em Kiều Anh mới hiểu, cảm nhận hết nỗi lòng của em.

Báo Infonet xin trích nguyên bức thư "Mẹ yêu quý’’ gây xúc động của cô bé 14 tuổi Ngô Kiều Anh:

Kiêu Anh lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc của người bà đã 80 tuổi (ảnh: Nhân vật cung cấp)

 “Mẹ yêu quý!

Vậy là sắp đến ngày mồng 8 tháng 3 rồi. Bạn bè con ở lớp ai cũng dự định sẽ mua hoa để tặng mẹ vào ngày đó. Các bạn còn nói cho nhau nghe về cách tạo bất ngờ cho mẹ mình vào hôm ấy nữa. Xem ra ai cũng rất hồi hộp và háo hức mẹ ạ. Chắc chắn khi các bạn mang hoa về tặng mẹ sẽ được mẹ đáp lại bằng những cái ôm thật ấm áp. 

Còn con, con sẽ tặng mẹ ở một nơi khác – nơi thật xa – nơi mà có lẽ mẹ nhìn thấy con nhưng con lại chẳng thấy mẹ ở đâu cả. Và món quà con nhận lại không phải là cái ôm của mẹ mà là chính sự nhẹ nhõm trong lòng con. Tuy được vơi đi phần nào nỗi buồn nhưng lòng con vẫn thấy trống trải. 

Không hiểu sao hôm nay con lại nhớ mẹ nhiều đến thế! Con thèm khát một vòng tay âu yếm, thèm khát một lời động viên an ủi và hơi ấm của tình mẫu tử. Có lẽ là do không khí rạo rực của ngày 8-3 sắp đến mẹ nhỉ? Vì vậy con viết những dòng tâm sự này để gửi mẹ. Dẫu biết rằng bức thư không có địa chỉ đến nhưng con vẫn tin sợi dây của tình mẫu tử sẽ nối kết những tâm sự của con đến bên mẹ.

Mẹ ơi! Mẹ có còn nhớ ngày 8 tháng 3 của mười năm trước không? Hồi ấy sao mà vui quá! Khi ấy con còn nhỏ nên mẹ đã làm một bữa ăn thật ngon để dành tặng con và cũng là để tự tặng mẹ. Hai mẹ con mình cùng hát, cùng vỗ tay, lời bài hát “Mồng 8 tháng 3” cứ ngân nga mãi trong lòng con, có lẽ đến suốt đời. Mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp nhưng con đâu ngờ rằng đó là năm đầu tiên và cũng là năm cuối cùng con được đón ngày mồng 8 tháng 3 cùng mẹ, khi mà con gần 4 tuổi thì mẹ đã bỏ con mà đi, đi thật xa. Với con, mất mẹ là nỗi đau lớn nhất, là sự mất mát không gì có thể bù đắp được vì trước đó không lâu con đã mất đi người cha yêu dấu do căn bệnh thế kỷ. 

Khi ấy con đã rất đau nhưng vì có mẹ kề bên an ủi nên con cũng bớt đau đi phần nào. Thế mà giờ đây con lại mất luôn cả mẹ. Thay vì được an ủi, sẻ chia con chỉ còn lẻ loi một mình. Nỗi đau lại nhân lên gấp bội lần. Con đã khóc, khóc rất nhiều. Con không thể níu giọt nước mắt lại cũng như không thể kéo mẹ về bên con. Lúc ấy con không dám tin vào sự thật nữa. 

Không thể tin lúc ấy mẹ lại nằm trên giường bệnh và chỉ nói với con:“Sau này khi mẹ không còn ở bên con nữa thì con hãy vẫn cứ yên tâm, cố gắng học thật tốt, nhớ giữ gìn sức khỏe và phải thật chăm ngoan để không phụ lòng mẹ nghe con”. Thật sự lúc ấy con chỉ biết gật đầu và khóc nức nở. Thế rồi mẹ xa con, xa con mãi mãi. Tất cả chìm trong nước mắt.

Mẹ có biết không. Sau khi mẹ mất con đã rất đau khổ, con cảm thấy bơ vơ, hụt hẫng vì không có bàn tay chăm sóc, yêu thương của mẹ nữa. Con chỉ biết dựa vào bà nội hơn 80 tuổi như chiếc lá vàng trên cây. Con cứ tưởng tượng đến một ngày nào đó bà cũng sẽ bỏ con mà đi thì cuộc sống của con sẽ ra sao đây? Nghĩ đến mà con hoảng hốt. 

Con thực sự rất buồn. Đáng buồn hơn là bạn bè, người thân, và một số phụ huynh tìm cách để xa lánh con, không cho con họ chơi với con nữa vì sợ mắc phải căn bệnh quái ác kia. Lúc ấy con không hiểu được đó là căn bệnh gì và nguy hiểm như thế nào? Con chỉ biết rằng họ rất coi thường, sợ hãi và xa lánh con. 

Thật mãi lâu sau nhờ sự can thiệp của nhà trường, sự động viên quan tâm của thầy cô giáo và một số bạn trong lớp con mới bình tâm trở lại với cuộc sống, con mới có cơ hội hòa nhập hơn với mọi người. Con đã cố nén nỗi đau để tiếp tục sống, để làm mẹ vui lòng nơi chín suối. Khoảng thời gian đầu con cứ cố rồi lại thất bại, lại khóc. Cứ mỗi lần thấy bạn được mẹ mình âu yếm thì con lại chạnh lòng nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến ngày xưa con cũng đã từng được mẹ vỗ về, yêu thương như thế. Những lúc như thế nước mắt con lại tuôn rơi âm thầm, lặng lẽ. 

Con sợ nhất là những đêm mưa, không hiểu sao mưa đêm làm con buồn đến thế! Con sợ mẹ ướt, con sợ mẹ lạnh, con sợ bao nhiêu điều mà không dám nói ra. Con tâm sự với cô giáo dạy văn, và cô ân cần nói với con:“Mẹ của con không ướt, không lạnh, mẹ của con đã hóa thành trời xanh, thành mây trắng”. Và con tin. Mẹ sẽ không lạnh khi mưa xuống, phải không mẹ!

Thời gian trôi đi, nỗi đau cũng vơi dần. Con cũng tập làm quen với thực tại. Ban đầu con cũng rất nhút nhát nhưng giờ con đã mạnh mẽ rồi mẹ ạ. Con không còn yếu đuối, nhút nhát, mặc cảm như trước kia nữa. Cuộc sống đã rèn luyện con phải biết cố gắng, biết tự tin, biết suy nghĩ và mạnh mẽ lên.

Mẹ à! Con giờ đây đã học lớp 7 rồi đấy. Con đang được sống trong tình yêu thương của mọi người. Bạn bè, thầy cô ai cũng rất yêu mến con. Mẹ ở nơi xa mẹ có nhìn thấy con không? Có thấy con đang học rất giỏi không? Học kỳ I vừa rồi con đã được xếp thứ hai của một lớp chọn đấy nhé. Sắp tới con còn tham gia kỳ thi học sinh giỏi văn nữa. Mẹ có vui không hả mẹ? 


Con đã làm theo lời mẹ dặn trước lúc lâm chung rồi đấy. Con còn có ước mơ sau này sẽ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cứu người nữa. Con mong sẽ không ai bị bệnh, không ai mất mẹ để bao trẻ em khác sẽ không phải chịu nhiều khổ đau như con”.

Con yêu của mẹ!

Ngô Kiều Anh – Lớp 7A, Trường THCS Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu, Nghệ An.

''Khi đọc bức thư gửi mẹ của em Kiều Anh, cả trường từ giáo viên đến học sinh đều rơi nước mắt. Cảm thương, chia sẻ cùng em. 

Bức thư còn khiến người lớn giật mình về sự suy nghĩ sâu sắc, hiểu đời của một cô bé mới 14 tuổi. Hơn hết, trong thư ta không thấy sự ủy mị, nước mắt. 

Thay vào đó là sự quyết tâm, trở thành một tấm gương sáng trong học tập và cuộc sống để bạn bè đồng lứa noi theo'' 

Cô Nguyễn Quỳnh Liên, Hiệu trưởng Trường THCS Diễn Kỷ chia sẻ.

 

Trương Hoa