Gợi ý viết thư UPU 2019: Hãy viết về người hùng trong em

Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 (năm 2019) có chủ đề: “Hãy viết một bức thư về người hùng của em”(Tiếng Anh: Write a letter about your hero).

Hãy viết về người anh hùng trong em

Trong thông báo của mình gửi tới các quốc gia thành viên, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) gọi chủ đề Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 48 (năm 2019) là một “chủ đề truyền cảm hứng” (the inspirational theme).

Chủ đề Cuộc thi lần thứ 48 là một chủ đề mở, khơi gợi nhiều tư duy sáng tạo, nhiều suy nghĩ và cảm xúc đối với mỗi thí sinh. Trong mỗi con người, mỗi một bạn trẻ đều có sự hiện hữu, tình cảm yêu quý và ngưỡng mộ đối với một người hùng của riêng mình. Đó có thể là người anh hùng, thần tượng, người nổi tiếng, huyền thoại, siêu nhân, người dẫn đầu… nhưng cũng có thể là những người rất đỗi bình thường hàng ngày bên cạnh các em (ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, người thân) nhưng là người mà em ngưỡng mộ nhất, người truyền cảm hứng tích cực cho các em… Dưới đây là dàn ý bài viết thư UPU lần thứ 48 năm 2019 để các em học sinh có thể tham khảo.

Với bài mẫu viết một bức thư về người hùng của em chắc chắn sẽ là ý tưởng khá thú vị và mới mẻ dành cho các em học sinh trong độ tuổi dưới 16 khi tham gia cuộc thi viết thư UPU lần thứ 48 về chủ đề Người hùng.

Sài Gòn ngày 1/1/2019

Chào bạn Minh Hoàng!

Ngày đầu năm mới mình viết thư cho bạn và kể cho bạn nghe về câu chuyện của cô bé “chim cánh cụt” đã khiến mình khóc rất nhiều vừa thương em vừa tự thấy mình thật may mắn khi được cha mẹ sinh ra lành lặn, có cuộc sống bình yên.

Nếu ai hỏi người hùng trong tôi là gì? Mình sẵn sàng trả lời đó là cô bé “chim cánh cụt” Nguyễn Như Linh ở Hoài Đức Hà Nội. Một lần, mẹ đọc cho mình nghe câu chuyện về bé Như Linh có nghị lực phi thường kèm theo ảnh của Như Linh. Mình đã dâng trào cảm xúc thán phục em rồi mình tìm những thông tin về em đọc nhiều hơn.

Mỗi lần đọc câu chuyện về Linh, xem điều ước của Linh mình lại tự nhủ phải cô gắng nhiều hơn nữa.Những thiệt thòi Như Linh đang chịu trở thành nghị lực của cô bé thì chúng mình không có gì là khó không vượt qua được.

Minh Hoàng biết không, Như Linh khi sinh ra đã là đứa bé không có hai bàn tay, một chân bị khoèo, thiếu ngón và khuôn mặt bị biến dạng bởi u. Khi em chào đời tất cả những người trong gia đình có mặt tại bệnh viện hôm ấy đều sốc nặng. khóc ngất trên giường bệnh khiến các bác sĩ phải hết sức động viên rồi cho người nhà túc trực chăm nom.

Ngoài những dị tật bẩm sinh nói trên, thể trạng của cháu bé từ khi sinh ra đã rất yếu, thường xuyên bị viêm phổi nặng, đau ốm triền miên, ở viện còn nhiều hơn ở nhà.

Dù còn rất nhỏ, Linh đã phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật để loại bỏ khối u trên mặt, phẫu thuật đầu gối và điều trị các bệnh về đường hô hấp. Tiếng khóc của đứa con thơ trước những mũi tiêm, vết mổ như giày vò tâm trí cha mẹ của Linh và cũng làm nhiều người nhói đau.

Thế nhưng, vượt qua cả sự kỳ vọng của gia đình, ngay từ bé, Linh đã bộc lộ là cô bé nghị lực với niềm khao khát sống mãnh liệt. Năm lên 2 tuổi, dù một chân bị khoèo, thiếu ngón, Linh vẫn tự vịn đứng dậy, với đôi tay cụt ngủn vào chiếc ghế nhựa, tự lần tập đi.

Con bé rất thông minh, luôn quan sát xung quanh, thấy ai làm gì đều bắt chước làm bằng được. Hồi mới tập đi, Linh ngã rất nhiều, nhưng cứ ngã xong, khóc òa rồi chờ bớt đau, Linh lại vịn đứng lên tập tiếp.
Năm lên 4 tuổi, đôi chân của cô bé Nguyễn Như Linh dường như đã quá thành thạo với các động tác cơ bản thay thế đôi tay. Linh có thể dùng chân xúc cơm, chơi các trò ghép hình giống như các bạn.

Đối với việc học, dường như Linh có một niềm đam mê đặc biệt, bởi từ khi chưa biết chữ, cô bé đã thích lân la đến xem sách vở của người anh họ. Nhìn những dòng chữ, hình ảnh trong sách, Linh tỏ ra vô cùng yêu thích và mượn anh bút chì để có thể tập viết trên những trang giấy.

Những nét chữ loằng ngoằng không đâu vào đâu chính là khởi đầu cho quá trình tập viết bằng chân đầy khó khăn của cô bé. Thời gian đầu, do chưa quen cầm bút nên đôi chân của Linh vẫn lóng ngóng, khiến các dòng chữ không được tròn trịa, thẳng hàng.

Mệt mỏi, căng cơ và những ngón chân phồng rộp tưởng rằng có thể khiến cô bé chỉ 4-5 tuổi đầu bỏ cuộc. Những dòng chữ mãi không thể đẹp cũng không khiến Linh đầu hàng, cô bé chỉ dừng vào thời gian nghỉ ngơi, cho ngón chân đỡ mỏi rồi lại tiếp tục tập viết. Linh đi học em được thầy cô ở trường đóng riêng cho một chiếc bàn phù hợp để có thể học và viết trên lớp.

Những ngày đầu đi học, ai cũng lo sợ Linh sẽ bị các bạn chê cười hoặc không theo được chương trình học. Nhưng mỗi khi định nói về chuyện nghỉ ở nhà, cô bé lại khóc và đòi đi học bằng được. Rồi năm tháng trôi đi, sự nỗ lực của cô bé Nguyễn Như Linh được đền đáp lại bằng những dòng chữ thẳng hàng, tròn trịa, ngay ngắn.

Hiện tại, dù đã học lớp 3, Linh chỉ nặng 14 kg. Cô bé có dáng người nhỏ thó, mỗi lần bước đi cả cơ thể như lệch về một phía. Bù lại, cô bé thông minh, nhanh nhẹn nên tiếp thu mọi thứ rất nhanh. Không chỉ có thể tự mình làm được các công việc sinh hoạt cá nhân, Linh còn biết quét nhà, gấp quần áo và phụ giúp bố mẹ các công việc lặt vặt.

Đến nay, Linh là một trong những học sinh giỏi của lớp, con học đều tất cả các môn. Cô bé cũng thường được chọn tham gia cuộc thi vở sạch, chữ đẹp của trường. Linh ước mơ có thể trở thành họa sĩ và em đang viết nên ước mơ bằng chính đôi chân của mình.

Đó là những câu chuyện về cô bé “chim cánh cụt” Nguyễn Như Linh mà mình kể cho bạn nghe.

Chào bạn!

Vũ Mai Chi

TIN LIÊN QUAN
K. Chi
Tin cùng chuyên mục
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Đọc nhiều